Chương 6: Cô cũng chưa từng nghe người ta nói ngươi bị cà lăm

Ngu Thu cảm thấy bản thân hiện tại cực kỳ giống nó, cũng rất muốn không biết nói chuyện như nó, đáng tiếc là nàng không tốt số như con vẹt, không đáp lời là sẽ bị gϊếŧ ngay.

Nàng chắp tay đứng thẳng, run rẩy nói: "Vẫn, vẫn chưa học được ạ.”

"Có dạy đàng hoàng không?”

"Có, có ạ.” Ngu Thu lắp bắp.

Vân Hành hơi nhíu mày, liếc nhìn nàng một cái, rồi giãn mày ra tiếp tục nói: “Cô cũng chưa từng nghe người ta nói ngươi bị cà lăm.”

Tim Ngu Thu thắt lại, quỳ rạp xuống, lắp ba lắp bắp: "Không phải…”

Chỉ nói hai chữ mà nàng suýt cắn phải lưỡi, vội vàng trấn tĩnh lại, giải thích: “Không phải cà lăm, Thái tử uy nghiêm, nô tỳ không dám nói bậy…”

Nàng nói năng lộn xộn, ai lại dám tìm kẻ cà lăm dạy vẹt nói chuyện chứ? Nàng vội giải thích như vậy là sợ Thái tử trách tội Phù Ảnh, người ta đã cứu nàng, sao nàng có thể làm liên lụy đến hắn ta chứ.

Nàng chỉ hận bản thân vô dụng, đầu óc không thông minh thì cũng thôi đi, vừa căng thẳng là miệng đã không nghe sai khiến rồi.

Không nghe thấy Vân Hành lên tiếng, Ngu Thu bị dọa đến mức tim muốn vọt tới cổ họng.

Trong lòng nàng đang hoảng hốt không thôi lại nghe thấy Vân Hành bật cười, tay chân Ngu Thu run rẩy, nàng cả gan ngẩng đầu, thấy Vân Hành xoa đầu ngón tay, ung dung nói: “Con vẹt này vẻ ngoài bình thường, chỉ có giọng hót là đặc biệt. Bây giờ nó lại không phát ra được âm thanh nào, ngươi có biết vì sao không?”

Ngu Thu không hiểu tại sao hắn lại hỏi mình như vậy, nhưng tốt xấu gì hắn cũng chưa nổi lòng muốn gϊếŧ người, nàng thấp thỏm lắc đầu: "Nô tỳ ngu dốt, chẳng biết tại sao.”

Nàng quỳ trước mặt hắn, Vân Hành cụp mắt là có thể trông thấy vết sẹo dữ tợn trên má nàng, ánh mắt hắn dừng lại nơi đó, hờ hững chuyển chủ đề, hỏi: "Là phụ thân ngươi hủy hoại gương mặt ngươi sao?”

Ngu Thu cắn môi không đáp, hắn cũng không thèm để ý, hỏi tiếp: "Ngươi có biết dụng ý của Ngu đại nhân khi bảo ngươi làm vậy không?”

"Là sợ gương mặt này của nô tỳ gây họa…”

"Phải, nhưng cũng không phải.” Vân Hành cười khẽ, tiếng cười êm tai và mùi thơm trên người hắn thoang thoảng trong không khí, tựa như từng tầng sóng gợn tràn ra, hắn nói: "Ngươi nên biết.”

Ngu Thu cúi đầu không nói.

Vân Hành phủi áo bào, thong thả nói: "Đúng là ngu dốt, chẳng trách Vân Phách lại nói ngươi như vậy.”