Chương 5: Điện hạ tha mạng!

Ngu Thu bị nụ cười của hắn làm giật thót, nàng còn chưa kịp phản ứng hắn có ý gì thì thì đã thấy ngón tay hắn khẽ động, một tia sáng màu xanh lục vụt qua. Ngu Thu vô thức bắt lấy, thì ra là miếng ngọc bội màu xanh lục Phù Ảnh đưa cho và được nàng đeo bên hông.

Sao nó lại ở trong tay Thái tử?

Đang lúc nàng còn phân vân, thị nữ áo xanh đã dùng sức dập đầu, khàn giọng xin tha: "Điện hạ tha mạng! Nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ không dám nữa! Điện hạ tha mạng!”

"Biết sai là tốt.” Vân Hành nói.

Nét mặt thị nữ đầy vui mừng, đang định tạ ơn đã thấy hắn gõ ngón tay xuống mặt bàn, đột nhiên có thị vệ tiến lên lôi thị nữ áo xanh ra ngoài.

"Nô tỳ đã nói hết rồi, điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng…”

Tiếng cầu xin hoảng sợ của thị nữ đến cửa vẫn còn vang vọng, nhưng khi góc áo ấy biến mất sau cánh cửa thì ngưng bặt.

Tim Ngu Thu đập thình thịch, cúi đầu không dám nhìn bừa.

Đúng thế, vị Hương Hương công tử bên ngoài nổi danh tốt tính, thật ra là một kẻ tàn nhẫn vô tình.

Chỉ cần hạ nhân phạm một lỗi nhỏ, cho dù lúc châm trà làm tràn ra một giọt nước hay lúc hầu hạ lỡ ngáp một cái đều có thể mất mạng. Huống chi nghe ý này, là thị nữ áo xanh kia đã trộm ngọc bội của nàng.

"Cất kỹ đồ của mình đi.”

Ngu Thu vội vàng nhét ngọc bội vào trước ngực.

Trong sảnh yên tĩnh trở lại làm tiếng gió bên ngoài trở nên thật rõ ràng.

Ngu Thu đứng một bên không dám nhúc nhích, Vân Hành từ từ đổ nước vào hộp đựng thức ăn cho vẹt, lên tiếng: "Biết vì sao cô để ngươi đến dạy vẹt nói chuyện không?”

Rõ ràng là giọng nói rất thong dong nhưng lòng Ngu Thu vẫn giật nảy, bị dọa đến run cầm cập. Nàng lo lắng đề phòng, sợ bản thân nói sai, siết chặt ngón tay thử dò xét: "Là vì giọng của ta êm tai sao?”

Vân Hành ngừng động tác, xoay người lại nhìn về phía nàng.

Ngu Thu bị đôi mắt đen láy của hắn làm cho hoảng sợ, sợ hắn đã nhận ra đồ vật bị giấu trong tay áo của mình, nàng đứng cứng đờ một hồi, mãi mới nhận ra bản thân đã tự xưng "ta”, lập tức không dám thở mạnh.

"Đúng là biết tự khen ngợi bản thân.” Trong giọng nói của Vân Hành không nghe ra vui giận, hắn chỉ nói tiếp: "Nó biết nói chuyện chưa?”

Con vẹt lông xanh khi nãy còn vỗ cánh bay nhảy, lúc này rụt cổ như chim cút nép vào khung sắt, Vân Hành cầm một quả hạch đút tận miệng nó mà nó còn không dám há miệng ra ăn.