Chương 4: Sao đến đồ của mình còn giữ không xong thế?

Ngu Thu coi việc dạy vẹt nói chuyện chỉ là một cái cớ, nhưng khi nhìn con vẹt thật sự xuất hiện trước mặt mình, nàng đã ngẩn người rất lâu.

Thời tiết đã từ mùa thu chuyển sang mùa đông giá rét, suốt ba tháng liền, Ngu Thu đã quanh quẩn bên con vẹt này nhưng nó vẫn ngoan cố không rên một tiếng. Nếu không phải nhóm thị nữ bảo con vẹt này có thể nói chuyện, nàng thật sự nghi ngờ Thái tử bảo nàng dạy vẹt là để trêu nàng.

Trong Sướиɠ Ý viên, hồng mai nở sớm tương phản với lá vàng héo úa, Ngu Thu ngồi đối diện với con vẹt hồi lâu. Đợi khi gió đêm mang hơi lạnh quét qua, Ngu Thu rùng mình một cái, mới phát hiện hoàng hôn đã tắt, nàng vội vàng gỡ l*иg chim xuống và đi vào phòng.

Trong lòng Ngu Thu có tâm sự, nàng cúi đầu cầm l*иg chim đi tới bên cửa sổ, bất chợt ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.

Nàng vô thức ngẩng đầu, đối diện với bóng người cao lớn đang đứng bên cửa sổ, hai chân Ngu Thu nhũn ra, suýt nữa đã quỳ sụp xuống.

Người chắp tay đứng đó là Thái tử Vân Hành, có người đang quỳ bên chân hắn, là thị nữ áo xanh lúc trước đã nói chuyện với Ngu Thu.

Thái tử tuấn mỹ phi phàm, lại rất tỉ mỉ trong việc chăm chút ngoại hình và phong thái. Trong bất cứ trường hợp nào, trên quần áo hắn vẫn luôn sạch sẽ tươm tất, thị nữ đi hái hoa mai nở sớm là để xông quần áo cho hắn.

Bởi vì trên người luôn tỏa ra hương thơm thoang thoảng, mấy năm trước khi hắn tháp tùng thiên tử đi tuần, từng có mấy đứa trẻ ngây thơ gọi hắn là "Hương Hương công tử”, thế mà hắn còn cười đáp lại.

Sau này tên gọi ấy được truyền ra trong hoàng thành, ai cũng biết Thái tử là người ôn tồn hữu lễ, là nhân vật tao nhã thanh khiến như đóa lan bên bờ.

Nhưng đây đều là ảo giác.

Có lẽ vì thương hại nàng, trước khi Phù Ảnh đưa Ngu Thu vào phủ đã lạnh giọng nhắc nhở nàng, có vô số người chết dưới đao của hắn ta, bao gồm trai tráng, phụ nữ lẫn trẻ em, tất cả đều theo lệnh của Thái tử.

Ngu Thu không sợ người đầy mùi máu là Phù Ảnh, lại sợ Hương Hương công tử mỉm cười xán lạn, trong ngoài không đồng nhất này.

Huống chi, trong tay áo nàng còn giấu một túi độc, chính là chuẩn bị cho hắn.

Ngu Thu vội vàng thả tay áo xuống, đặt vẹt lên bàn, bình tĩnh thỉnh an hắn.

Vân Hành liếc mắt nhìn sang, trong con ngươi đen láy lấp lánh như sóng biếc, khẽ cười nói: "Sao đến đồ của mình còn giữ không xong thế?”