Người cứu nàng là cận vệ của Thái tử - Phù Ảnh. Ngày đó hắn ta đã gϊếŧ rất nhiều người, lúc nâng Ngu Thu lên, mùi máu nồng nặc tràn vào miệng mũi nàng, vạt áo màu vàng ướt đẫm trên người nàng bị máu đỏ nhuộm thành màu son.
Phù Ảnh đã cứu nàng, cho nàng một miếng ngọc bội, hắn ta nói: “Thái tử đang thiếu một người dạy vẹt nói chuyện, muốn sống thì đến biệt viện của Thái tử.”
Gia tộc đã suy tàn hơn hai tháng, hạ nhân người trốn người bị gϊếŧ, ngay cả những người ngày xưa thân thiết với Ngu Hành Thúc cũng tránh xa, Ngu Thu không ngờ lúc này lại có người ra tay giúp nàng.
Trước khi chết Ngu Hành Thúc nói: "Một đứa nhỏ không ai chăm sóc, vẻ ngoài lại đẹp đến nhường này rất có thể sẽ thành món đồ chơi cho kẻ khác… Con à, phụ thân đi rồi con hãy hủy dung đi. Phụ thân đã đoán được kẻ đó là ai, chúng ta không trêu vào nổi...”
Khi đó Ngu Hành Thúc biết bản thân chắc chắn phải chết, ông muốn dặn dò thêm vài lời, lại lẩm bẩm: “Mẫu thân của con rất thông minh, người ta thường nói thông minh quá ắt gặp tai họa, vậy nên bà ấy mới mất sớm. Bao nhiêu năm qua phụ thân mãi lo con sẽ giống mẫu thân mình, cuối cùng lại nuôi dạy con đến hồ đồ, có thể thấy ta đã lo quá xa rồi. Haizz, như thế cũng tốt, con cứ vô tư một chút, đừng để thù oán trong lòng, chuyện qua rồi thì thôi… Đời này ta hối hận nhất là bắt con tu tâm dưỡng tính, chịu đựng bao năm như thế, đến bạc cũng chẳng kịp tiêu… Sớm biết thế đã hưởng thụ lạc thú trước mắt, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, không phải lo nghĩ, thật tốt biết bao…”
Ông dừng lại một lúc, trong giọng nói thêm phần cay đắng: "Sau này con lẻ loi một mình nhất định sẽ vô cùng gian khổ, phụ thân không nỡ để con chịu khổ. Nhưng tục ngữ nói chết tử tế còn hơn sống khổ sở, con vẫn nên sống thôi, nếu như không chịu nổi thì hãy chết. Đừng nóng vội, phụ thân đi trước đợi con, bao lâu cũng đợi, con không cần phải sợ… Sao cứ nói mãi thế nhỉ? Mẫu thân con biết lại giận ta… Thôi, phụ thân đi đây.”
Người thân cuối cùng trên đời của Ngu Thu cũng qua đời, trời cao đất rộng, nàng không còn nơi để đi nữa.
Nhưng nàng vẫn muốn sống, thế là nàng mang theo ngọc bội của Phù Ảnh đến biệt viện của Thái tử. Trước khi đến đó, nàng lấy trâm cài tóc rạch một nhát lên mặt mình, gương mặt xinh đẹp như đóa phù dung kia xuất hiện một vết sẹo xấu xí.