Phù Ảnh là ám vệ của Thái tử Vân Hành, luôn đeo mặt nạ, bình thường hành tung bí ẩn, không hay nói chuyện, thỉnh thoảng xuất hiện trong phủ cũng mang theo mùi máu nồng nặc.
Hành tung của Thái tử không phải là bí mật nhưng Phù Ảnh đi đâu thì không ai dám hỏi.
Đôi mắt sáng ngời của Ngu Thu dần ảm đạm, nàng nhỏ giọng nói: "Ta biết rồi.”
Trên đầu nàng chỉ cài một cây trâm, mái tóc mềm mượt nửa búi nửa xõa, vì động tác này mà buông xõa từ vai xuống ngực. Mái tóc đen bóng, màu áo trắng tinh, hàng mi dài cong vυ"t run rẩy càng khiến nàng trông đáng thương hơn.
Thị nữ áo xanh có phần không đành lòng, nàng ấy kéo nàng vào trong đình, dịu dàng nói: "Dù Thái tử nghiêm khắc nhưng sẽ không bao giờ phạt chúng ta vô cớ. Ngươi nghiêm túc dạy con vẹt này nói chuyện, tất nhiên Thái tử sẽ giữ lời hứa lật lại bản án cho phụ thân ngươi, đừng nóng vội.”
"Ừm.” Ngu Thu dịu dàng trả lời.
Ngu Thu là nữ nhi duy nhất của Hộ bộ Thị lang Ngu Hành Thúc, mấy tháng trước Ngu Hành Thúc vì thông đồng với địch mà bị tống vào tù.
Ngu Thu không thể nào tin vào tội danh này, từ trước trên nay phụ thân nàng luôn chính trực, tận tụy. Nàng không có huynh đệ, trong nhà trừ nô bộc cũng chỉ có hai người họ, bổng lộc đã đủ để họ sống sung túc, cần gì phải làm chuyện như thế?
Nhưng lời nàng nói chẳng có giá trị gì.
Ngu Thu hoảng hốt, chạy khắp nơi cầu xin giúp đỡ, những gian khổ và nhục nhã ấy khó mà kể thành lời.
Sau hai tháng ăn ngủ không yên, Ngu Hành Thúc được thả về nhưng bị tước đi chức quan, tịch thu tài sản và đày đến Lĩnh Nam. Trên đường đi xảy ra biến cố, phụ thân chết thảm ngay trước mặt nàng, Ngu Thu vì có gương mặt xinh đẹp mà bị bắt đi rồi bị chặn lại giữa đường.
Hôm đó trời mưa to như trút nước, nửa gương mặt nam nhân bị che lại bởi mặt nạ bằng huyền thiết, nửa còn lại dính đầy máu và nước mưa hòa nhau, tạo thành một dòng suối đỏ chảy xuống chân hắn ta.
Hắn ta đá văng một thi thể không nguyên vẹn, thanh trường đao được nước mưa cọ rửa bóng loáng hất mái tóc rối bù của Ngu Thu ra.
Ngu Thu ngã trong vũng nước bùn, ánh mắt vô hồn. Ngay khi nàng định cúi người xuống để lưỡi đao đâm xuyên qua cổ họng mình, giọng nói của nam nhân như mang theo ẩn ý khó hiểu, dường như đang tự lẩm bẩm: "Nữ nhi của Ngu Hành Thúc, quả nhiên là thế.”
Tiếp đó luồng sáng lạnh lẽo biến mất, trường đao tuột ra khỏi tay Ngu Thu.