Nhưng Ngu Thu không có lựa chọn khác, hôm gặp mặt đó Dư Diên Tông đã hạ độc nàng.
"Ta biết ngươi nhát gan không bằng lòng hại người, nhưng ta cũng hết cách rồi. Mẫu thân ngươi chết sớm, trước kia đều là mẫu thân ta chăm sóc ngươi. Mùa xuân năm đó khi ngươi suýt rơi xuống sườn núi ta đã cứu ngươi, bây giờ nhà ta gặp chuyện cũng là vì ngươi…”
Dư Diên Tông không dám nhìn vào hai mắt của Ngu Thu, nghiêng mặt nói: “Loại độc này mỗi lần phát tác sẽ càng thêm đau khổ, lần thứ năm khi thuốc không còn tác dụng… Ngươi hãy tự bảo trọng đi!”
Ba ngày qua, đêm nào Du Khâu cũng cảm thấy bụng đau quặn thắt, như thể nội tạng bị móng vuốt sắc nhọn của chim ưng đâm thủng. Mỗi lần phát tác, lời nói của Dư Diên Tông như quanh quẩn trong đầu khiến nàng đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chẳng còn sức để rêи ɾỉ vì đau nữa.
Tình hình ngày một nghiêm trọng, nàng đã không thể chịu nổi nữa.
Ngu Thu e ngại Thái tử, đồng thời cũng thấy biết ơn. Là Thái tử đã thu nhận nàng, nếu không nàng cũng không thể tưởng tượng nổi bản thân sẽ gặp phải những gì.
Nàng không thể lấy oán trả ơn nhưng Dư Diên Tông có ơn cứu mạng với nàng cũng là thật.
Hai bên đều là ân tình, nên lựa chọn như thế nào?
Ngu Thu cảm thấy thật khó chọn. Đã nửa năm sau ngày gia đình gặp biến cố, kẻ thù là ai nàng cũng không biết, bây giờ còn bị ép phải đưa ra lựa chọn.
Nhưng thế gian chính là như thế, có người cực kỳ nhạy bén, chỉ lướt qua đã có thể nhìn thấu người khác. Có người sự thật đang ở ngay trước mắt lại nhìn không thấu, gặp chuyện chỉ có thể nhắm mắt làm bừa.
"Uổng cho ta và phụ thân năm nào cũng quyên một số tiền lớn cho những nơi gặp thiên tai. Người tốt không được báo đáp, kẻ ác lại được tự do. Nếu có kiếp sau, ta cũng…”
Nàng vốn muốn nói cũng sẽ làm kẻ ác, nhưng lời đến bên môi lại thay đổi.
“Cũng không muốn nhận ân huệ từ người khác…”
Giọng Ngu Thu khàn khàn, nước mắt tuôn rơi như những hạt ngọc đứt dây.
Mười sáu năm cuộc đời như một thước phim dài hiện lên trước mắt, nàng cũng không dám xem lại tường tận. Nàng nhớ đến lời Ngu Hành Thúc nói trước khi chết, nàng không sợ, phụ thân vẫn đang đợi nàng.
"Cuộc đời đầy tiếc nuối… Cuộc đời đầy tiếc nuối…” Ngu Thu cắn môi, nửa đầu uống cạn chén trà.