Đầu tháng 11, tại biệt viện của Thái tử.
Hai thị nữ cầm theo giỏ trúc bước vào Sướиɠ Ý viên, tình cờ nhìn thấy bóng người duyên dáng đứng dưới đình bát giác.
Người đứng trong đình là một cô nương đang mặc áo tang giản dị, nàng ngẩng đầu nhìn con vẹt lông xanh được treo trong l*иg dưới mái hiên.
Bởi vì đang ngẩng mặt lên nên cần cổ thanh mảnh trắng nõn của nàng lộ rõ, bờ vai thon thả, vòng eo nhỏ nhắn hiện lên dưới lớp áo mỏng tang. Nàng mặc đồ trắng tinh, chỉ có miếng ngọc bội đeo bên hông là có chút sắc xanh, khi nàng nghiêng người, nó buông thõng trên eo thon, lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng lại chạm vào mái tóc đen bồng bềnh.
Ánh hoàng hôn phủ lên người nàng một vệt sáng nhu hòa. Dù dáng người mảnh mai, quần áo giản dị nhưng vẫn có thể nhìn ra thân hình mỹ lệ và dáng vẻ xinh đẹp của nàng.
Thị nữ chắp tay lại ra hiệu, thấp giọng thì thầm: "Đúng là tiểu thư nhà quyền quý có khác, nhìn vòng eo kia xem, chỉ cần chừng này là giữ được.”
Thị nữ áo xanh giật mình tỉnh lại, khẽ đáp lời: "Ăn nói cho cẩn thận, Ngu cô nương là do thị vệ Phù Ảnh đưa về đấy.”
"Ta chỉ lén nói vài câu thôi mà.” Thị nữ kia càng nói nhỏ hơn: "Nếu không phải bị hủy dung, ta cứ tưởng nàng sẽ được Thái tử chọn…”
Nửa câu sau nghẹn lại giữa môi, hai người liếc nhau rồi im lặng.
Đi dọc theo con đường quanh co, họ đến trước một cái đình nhỏ. Cô nương đang đứng trong đình tên là Ngu Thu, trông thấy hai người thì vội nhấc váy bước tới, khách sáo hỏi: "Chào hai vị tỷ tỷ, có việc gì sao?”
Thị nữ thấy lông mày nàng mảnh như núi xuân, đôi mắt sáng ngời, gò má trắng như tuyết, chỉ là chiếc cằm hơi nhọn trông có vẻ quá gầy gò, cùng vết sẹo dài trên má phải đã làm hỏng đi vẻ đẹp của nàng.
Cho dù là như thế, người ta vẫn có thể nhìn thấy được vẻ đẹp tuyệt trần của nàng qua gương mặt đã bị hủy hoại ấy.
Thị nữ thầm cảm thấy tiếc nuối, cười nói: "Trước giờ hoa mai trong viện này nở sớm, hai ta tới xem thử. Nếu cần dùng thì sẽ hái một ít về xông quần áo.”
Trái tim Ngu Thu đập thình thịch, hỏi: “Thái tử về rồi sao?”
"Về rồi, đang nghỉ ngơi ở tiền sảnh.”
Sắc mặt Ngu Thu hơi tái đi, nàng cố giữ bình tĩnh, hỏi tiếp: “Phù Ảnh cũng về rồi sao?”
Nét mặt của hai thị nữ trở nên căng thẳng, quét mắt nhìn quanh, sau đó hai người một trái một phải đè lên cánh tay Ngu Thu, thấp giọng quở trách: "Hành tung của thị vệ Phù Ảnh mà ngươi cũng dám dò la, ngươi không muốn sống nữa sao?”