Chương 9

Nói xong, cô lại cười cười, có chút trêu chọc: “Em tự đi mà tìm, có duyên ắt sẽ gặp.”

Dụ Việt Lạc nghe mà mặt đen như đít nồi, lại lăn mấy vòng trên giường, rất uất ức: “Không giúp thì thôi, em chuẩn bị đi học đây, không nói chuyện nữa.”

“Ừm.” Dụ Gia Hằng định nói tạm biệt với cậu ta, lại chợt nhớ ra điều gì đó, gọi cậu ta lại: “Dạo này huyết áp bố hơi cao, em nói chuyện với bố ít làm bố tức giận thôi, ngày nào cũng cãi nhau, không biết mấy người đàn ông các em ngày nào cũng chọc ngoáy cái gì. Nói vài câu là đã tự làm nhau tổn thương.”

Dụ Việt Lạc: "..."

Dụ Việt Lạc: “Chị ơi, câu nói đó của chị là bắn tỉa tất cả đàn ông tụi em đấy nhé.”

Dụ Gia Hằng: “Đúng vậy.”

Haizz. Dụ Việt Lạc thở dài một hơi, giọng không còn vẻ tươi tỉnh: “Biết rồi.”

Ít gọi điện về nhà chẳng phải là giải quyết được hoàn hảo rồi sao. Dụ Việt Lạc thầm nghĩ trong lòng.

Gia đình cậu ta vẫn coi như hạnh phúc viên mãn. Bố là chủ công ty, con đường kinh doanh trải qua nhiều thăng trầm. Hồi nhỏ gia đình vẫn thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng đến năm Dụ Việt Lạc học lớp ba thì gặp khủng hoảng tài chính, suýt nữa phá sản. Từ đó trở đi, cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, cho đến khi Dụ Gia Hằng vào đại học.

Dụ Gia Hằng là một người phụ nữ vô cùng xuất sắc, vừa đi học vừa giúp gia đình quản lý công ty, chỉ vài năm sau đã giúp sản nghiệp nhà họ Dụ hồi sinh, thậm chí đạt đến đỉnh cao chưa từng có trước đây, cũng trở nên nổi tiếng trong giới kinh doanh.

Dụ Việt Lạc là con trai duy nhất trong nhà, bố mẹ lại có quan niệm truyền thống, nên từ nhỏ đã được giáo dục “phải học cách gánh vác trọng trách gia đình”. Hồi nhỏ học hành xuất sắc thì còn đỡ, dần dần đến cấp hai, cấp ba, ở nơi nhân tài xuất chúng này, hào quang của Dụ Việt Lạc dần yếu đi.

Cậu ta là một đứa trẻ bình thường, không quá thông minh, cũng không quá toàn năng.

Ngoại trừ khuôn mặt xinh đẹp, những thứ còn lại đều thô vụng, lạ lẫm.

Mẹ Trần Tư Linh cảm thấy bối rối: “Lạc Lạc con trước đây đâu có như vậy? Con trước đây học cái gì cũng nhanh lắm, tính toán cũng giỏi nữa, cô giáo dạy piano cũng khen con...”

Mỗi lần nghe đến đây, Dụ Việt Lạc đều tỏ ra vẻ sốt ruột, vẫy tay cắt lời Trần Tư Linh, nói: “Mẹ nói đủ chưa? Trước đây là trước đây rồi, bây giờ con lớn rồi - khó thế, mẹ học thử xem!”

Lúc này Trần Tư Linh liền lộ ra vẻ mặt rất buồn bã.

Bà không hiểu sao Dụ Việt Lạc ngoan ngoãn ngày nào lại trở nên như đứa trẻ nổi loạn và vụng về.

Đến sau cấp hai, cấp ba, Dụ Việt Lạc trở nên hiểu chuyện hơn rất nhiều, hiểu được kỳ vọng và khó khăn của mẹ, nghe những lời chỉ trích và chất vấn cũng học được cách im lặng chịu đựng, hoặc tùy tiện nói vài lời nói dối vô thưởng vô phạt để lấp liếʍ.

Dù sao thì, bố mẹ hẳn cũng không thể hiểu được những ngày tháng năm giờ sáng đã tắt chuông báo thức, chạy bộ đến nhà ăn, trên đường còn phải nhẩm từ vựng trong sách.

Thời cấp ba của cậu ta bị lấp đầy bởi những thứ không thể diễn tả được: sự ồn ào của bạn bè, sự phấn khích của hội thao, sự ấm áp khi tựa vào hành lang nhìn ra ngoài cửa sổ đầy nắng và cây xanh, sự ăn ý khi nằm gục xuống bàn ngủ trong giờ giải lao, hẹn bạn cùng bàn nhớ gọi nhau dậy khi vào tiết...

Nhưng nhiều hơn cả là một phần lớn khác: chứng ù tai nghiêm trọng mỗi khi thi cử, không ngừng so sánh điểm số và thứ hạng khi có kết quả, bữa sáng không được mang vào lớp nên sau tiết tự học buổi sáng, một nhóm người đứng ở hành lang vừa ăn sáng vừa tiếp tục học thuộc bài, thiếu ngủ trầm trọng, mỗi ngày đều nghi ngờ bản thân có thể thi đỗ hay không. Tương lai đầy rẫy những điều chưa biết khiến người ta lo lắng và bất an, vừa ghen tị với sự xuất sắc của những thiên tài, vừa tự ti với mỗi lần điểm số của mình: “Mình có thật sự làm được không?”; “Mình sụp đổ quá, mình thật sự không muốn học nữa.” Những suy nghĩ như vậy lặp đi lặp lại trong đầu mỗi ngày.