Chương 7

Dụ Việt Lạc từ nhỏ đến lớn đều được khen là rất xinh đẹp.

Dụ Gia Hằng cũng từng nhắc qua em trai mình đẹp trai, chỉ là Hình Du trước giờ luôn tai này vào tai kia ra.

Giờ đây người thật đang ở cách đó vài mét, thậm chí còn đáng thương khóc thầm.

Hình Du không nói nên lời, nhìn gương mặt xinh đẹp mà đáng thương của Dụ Việt Lạc, yết hầu khẽ nuốt khan, đã lâu lắm rồi đầu óc anh mới trống rỗng như vậy.

Trước khi về nhà, Dụ Việt Lạc nhìn thấy tin nhắn của chị, biết tối nay có bạn của chị ở nhờ nhà mình, tiện miệng hỏi một câu là nam hay nữ, nhận được câu trả lời là nam thì liền bảo đối phương cứ tự nhiên.

Chỉ là cậu không hề biết Hình Du chính là đầu bếp, và đương nhiên cũng không thể ngờ đối phương lại đột nhiên ra phòng khách vào nửa đêm, bắt gặp dáng vẻ ngượng ngùng của mình.

Dụ Việt Lạc luống cuống đặt muỗng xuống, đưa tay quẹt nhanh vài cái lau nước mắt trên mặt, khẽ khàng xin lỗi: “Sorry.”

Hình Du nhìn cậu, ánh mắt không hề rời đi: “Người phải xin lỗi chắc là tôi mới đúng. Xin lỗi, tôi không cố ý - mà, món này khó ăn lắm à?”

Hình Du chỉ vào mấy đĩa thức ăn trước mặt cậu, đùa hỏi: “Kiểu “khó ăn đến phát khóc” trong truyền thuyết à?”

Dụ Việt Lạc ra sức lắc đầu: “Không phải đâu!!”

Giọng Dụ Việt Lạc cao hơn, thái độ kiên định, gần như có thể nói là dứt khoát: “Siêu! Ngon! Ngon đến mức tôi muốn quỳ xuống gọi đầu bếp là chủ nhân, anh hiểu không?”

Đầu bếp đích thực - Hình Du: "..."

Tôi không hiểu. Cũng không muốn hiểu.

Dụ Việt Lạc tỉnh dậy sau một giấc ngủ và cảm thấy rất suy sụp.

Kết luận duy nhất cậu rút ra được là: Con người sau khi hoàn thành bài tập nhóm trong tình trạng kiệt sức thật sự có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

“Sao chị không nói với em anh ta là đầu bếp chứ!” Hình Du đã rời đi từ sáng sớm, cả căn nhà chỉ còn lại Dụ Việt Lạc một mình, thế nên cậu ta ung dung lăn lộn trong chăn, úp mặt vào gối mà la hét, tuyệt vọng gọi điện chất vấn chị ruột mình.

Dụ Gia Hằng nghe hết toàn bộ, cười đến vui vẻ khôn xiết: “Ý gì đây? Vừa gặp đã gọi “chủ nhân” rồi, chơi lớn vậy sao?”

Dụ Việt Lạc nằm yên như xác chết: “Nhưng mà bây giờ nghĩ lại, nếu gọi “chủ nhân” mà có thể được ăn đồ ăn anh ấy làm mãi thì, ừ, em đồng ý.”

Hai năm gần đây, trên mạng ồn ào với những câu chuyện cười về du học sinh và “sa mạc ẩm thực”. Người dùng từ các IP nước ngoài liên tục bình luận dưới các video ngắn, ví dụ như nói họ sắp đói điên lên rồi, hay như Dụ Việt Lạc hôm qua nói “Tôi cần đồ ăn”... Lúc này, sẽ có một nhóm cư dân mạng Trung Quốc tốt bụng hoặc cố ý trả lời bên dưới bằng những bức ảnh đồ ăn, có thể chỉ đơn thuần là chia sẻ, cũng có thể mang tâm lý hả hê, cố tình kí©h thí©ɧ.

Hai kiểu bình luận này ngày càng nhiều, dần dần cũng trở thành định kiến.

Thực tế đương nhiên không nghiêm trọng như trên mạng.

Anh Quốc không hẳn là sa mạc ẩm thực, nếu bạn đang ở London, thậm chí có thể thưởng thức đủ món ăn từ khắp nơi trên thế giới. Huống hồ, nếu một người đủ giàu có, ở đâu cũng không cần lo lắng về chuyện ăn uống.

Một số bài đăng than thở trên mạng là phản ánh chân thực của một bộ phận du học sinh. Điều kiện kinh tế khác nhau sẽ tạo ra cuộc sống hoàn toàn khác biệt, và khẩu vị đa dạng lại dẫn đến đủ loại bình luận.