Chương 4

Bài tập nhóm thì giải quyết xong rồi, nhưng mấy thành viên nhóm thì vẫn chưa xong.

Dụ Việt Lạc về đến nhà, thay giày xong là bắt đầu nhắn tin mắng chửi hai người còn lại: “xả" hết mức, không chút nương tay.

Đói đến nỗi chẳng còn sức lực, Dụ Việt Lạc dùng chút sức lực cuối cùng đi tìm cơm thừa canh cặn, một đĩa cơm và hai đĩa đồ ăn thừa đều nhét hết vào lò vi sóng. Dụ Việt Lạc tranh thủ nhìn qua, thấy màu sắc trông cũng bắt mắt, nhưng tay vẫn bận giao tiếp với mấy thằng tổ viên "não tàn" của nhóm, thật sự không có tâm trạng mong đợi gì nhiều, đặt giờ xong lại chạy đi gọi điện mắng người.

Thằng tổ viên người Ấn Độ trước đó đã luôn thích đùn đẩy đủ thứ, nói cái gì cũng không biết làm, ngay cả chèn siêu liên kết vào PPT cũng bảo không biết. Mười tuần mà chỉ đến lớp hai lần, Dụ Việt Lạc có ấn tượng sâu sắc về hắn ta, vì trên người luôn có mùi lạ kỳ.

Hôm đó sau khi nói chuyện trực tiếp với thằng tổ viên này xong, Dụ Việt Lạc cả ngày không ăn nổi cơm.

Không ngờ giờ đến người cũng không liên lạc được, tối nay Dụ Việt Lạc đành cùng hai tổ viên bình thường còn lại nghiến răng hoàn thành nốt phần của hắn ta, rồi lại đi sửa lỗi cho cái gã đồng hương Bắc Kinh mất hai tiếng, cuối cùng gửi cho tutor đúng vào phút chót deadline, về đến nhà vẫn không nuốt trôi cục tức, đúng lúc cả hai người kia đều không gọi được điện thoại, cậu ấy đành điên cuồng nhắn tin chửi rủa trên mọi nền tảng.

Tiếng "đing" của lò vi sóng kéo Dụ Việt Lạc khỏi cơn tức giận, cậu ấy ngước mắt nhìn nhanh về phía bếp một giây, rồi lại chuẩn bị cúi xuống gõ chữ tiếp, nhưng mũi lại nhanh hơn một bước bắt lấy mùi hương.

Chuyện gì thế này.

Dụ Việt Lạc đứng sững tại chỗ, lại ngẩng đầu lên, không thể tin nổi hít hít mũi.

Thật sự là mùi đồ ăn Trung Quốc...

Dụ Việt Lạc không sao tả xiết tâm trạng lúc bấy giờ, cậu ấy tiện tay vứt điện thoại sang một bên, gần như lao như bay vào bếp.

Thứ bày ra ngoài cùng là cơm và địa tam tiên.

Khoai tây vàng óng và ớt xanh mướt xen lẫn nhau, thịt cà tím mọng nước, cả ba đều ngấm đầy sốt, còn ánh lên lớp dầu bóng loáng, dưới ánh sáng ấm áp của lò vi sóng hiện lên màu hổ phách quyến rũ.

Huống hồ, khoảnh khắc mở lò vi sóng ra, luồng hơi nóng trắng ngần mang theo hương thơm nghi ngút lập tức ập vào mặt Dụ Việt Lạc.

Dụ Việt Lạc theo bản năng đưa tay muốn lấy ra, nhưng lại bị cạnh đĩa làm bỏng ngay.