Dụ Việt Lạc nghe thấy tên Hình Du, nhướng mày, ghi nhớ trong lòng.
Cậu ấy lười biếng tựa vào ban công và cửa kính sát sàn của phòng khách, nhìn hai tổ viên đang nóng ruột chờ đợi bên trong, rồi nói lời tạm biệt với chị: "Em thật sự phải cúp máy đây, người ta còn chờ em “chữa cháy” nữa."
Cuối cùng vẫn bổ sung trả lời câu hỏi của Dụ Gia Hành.
"Chị đâu phải không biết em nấu ăn dở tệ đến mức nào. Cần gì phải tự làm khó mình."
Dụ Việt Lạc nói không sai một lời, không ngờ cuối cùng thật sự không được ăn tối.
Nhóm của họ được chia ngẫu nhiên, có hai thành viên người Anh, một bạn nam người Ấn Độ, và một bạn nam người Hoa khác ngoài Dụ Việt Lạc, là người Bắc Kinh, tính cách rất mạnh mẽ nhưng đầu óc lại không linh hoạt lắm.
Tình hình hiện tại là tổ viên người Ấn Độ đã "mất tích" trước Deadline, ban đầu hùng hồn thề sẽ nộp phần việc của mình cho trưởng nhóm đúng hẹn, nhưng hai ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín.
Cái trưởng nhóm này cũng bị "thần kinh" nốt, đến sát nút phải nộp bài mới dám thú thật với những người còn lại— Dụ Việt Lạc nghiến răng nghiến lợi giúp bọn họ sửa PPT và liên hệ giáo viên hướng dẫn, còn cái gã đồng hương Bắc Kinh trong nhóm chat thì sớm đã nổi trận lôi đình, tuyên bố loại chuyện dọn dẹp “bãi chiến trường” này hắn sẽ không tham gia, thế là vung tay áo rồi cũng biến mất thật.
Dụ Việt Lạc đập bàn đứng dậy, tức giận gửi tin nhắn thoại qua: "Mày bố thằng nào đấy có biết mày chọn sai đề tài rồi không! Giờ mày cũng “ị” xong rồi bỏ đi à?"
Cứ thế rơi vào tình thế "lưỡng đầu thọ địch", Dụ Việt Lạc khó hiểu nhận luôn trách nhiệm của trưởng nhóm tạm thời, đối diện với ánh mắt cầu khẩn của trưởng nhóm thật lại không đành lòng, phất tay an ủi: "Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Chỉ với năm chữ đó, khiến ba người này cày cuốc từ chiều tối đến hơn hai giờ sáng, mới cuối cùng làm xong mọi thứ.
Ngày hôm sau là thuyết trình rồi, trưởng nhóm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trông cứ như sắp quỳ xuống lạy Dụ Việt Lạc vậy.
Hắn ta chân thành kéo tay Dụ Việt Lạc, nói muốn cùng đi uống rượu ăn mừng, trông vẻ rất thoải mái và vui vẻ.
Dụ Việt Lạc nằm vật vờ trên ghế, mắt không còn tiêu cự, cảm thấy vừa mệt vừa đói, gần như thoi thóp, lúc này mới muộn màng nhớ ra ở nhà còn có đồ ăn để lại, thế là nhanh chóng từ chối đối phương: "Cảm ơn, không cần đâu. Tớ phải về nhà ăn cơm."