Chương 17

Tất cả nội thất trong căn phòng này trông đều đẹp đến mức không thể tin nổi, giá cả chắc chắn không hề rẻ, nhưng Dụ Việt Lạc nhìn giá hiện ra trên điện thoại sau khi dùng chức năng nhận diện hình ảnh, vẫn sợ đến suýt cắn phải lưỡi.

Một chiếc đèn cây giá năm chữ số.

Dụ Việt Lạc lập tức nhắn tin cho chị gái ruột: "Chủ căn nhà chị thuê cho em là bạn nào vậy? Chị giúp em hỏi anh ấy có thiếu nô ɭệ không. Loại người hầu đứng cúi chào ở cửa khi về nhà ấy, đánh giày cũng được."

Dụ Gia Hằng hôm qua đã về nước, bây giờ vẫn còn đang lệch múi giờ, đang lướt điện thoại chán chường thì thấy tin nhắn này liền vui đến bật cười.

Cô nhanh tay gõ chữ.

"Chính là người đầu bếp cậu nói hôm qua muốn nguyện chết đi theo đấy."

Cùng lúc đó, chủ nhà thứ cấp cũng trả lời tin nhắn.

"Đây là số điện thoại của anh ấy. Anh ấy tên là Hình Du. Tôi nghĩ cậu nên liên hệ trực tiếp với anh ấy sẽ tiện hơn."

Dụ Gia Hằng hóng chuyện không sợ chuyện lớn: "Sao thế, đốt nhà người ta rồi à?"

Dụ Việt Lạc thở dài: "Không nghiêm trọng đến thế. Nhưng làm hỏng chiếc đèn năm chữ số của anh ấy rồi."

Bên kia lập tức giả chết không trả lời tin nhắn.

Dụ Việt Lạc bĩu môi, gửi một sticker mặt đáng thương: "Không để chị giúp em bồi thường đâu."

"Vậy thì tốt." Dụ Gia Hằng hồi máu đầy đủ, trả lời tin nhắn ngay lập tức.

Thực ra chiếc nhẫn Dụ Gia Hằng đang đeo trên tay bây giờ có thể mua được mười chiếc đèn như vậy rồi, nhưng cô rất thích trêu em trai mình, vả lại đây cũng không phải chuyện gì lớn, cứ để cậu tự giải quyết, cô được xem bát quái hóng chuyện cũng vui.

Huống hồ...

Dụ Gia Hằng nhướng mày, nhớ lại tin nhắn nhận được từ Hình Du sáng nay khi cô vừa xuống máy bay.

Đối phương nói rằng em trai cô nửa đêm lén khóc không cẩn thận bị anh nhìn thấy, rất xin lỗi, hy vọng cậu không để tâm, nhưng nếu cô tiện thì cũng có thể hỏi thăm xem cậu có gặp khó khăn gì không, ở xứ người mà khóc thảm thương như vậy, thật đáng thương.

Dụ Gia Hằng nheo mắt, nhanh chóng trả lời: "Cảm ơn đã nhắc nhở."

Ngay sau đó lại trêu chọc: "Anh gặp Việt Lạc rồi à? Cảm thấy em trai tôi thế nào?"

Hình Du năm phút sau mới trả lời: "Rất đẹp trai."

Ồ hô. Hình Du rất ít khi trực tiếp đánh giá ngoại hình của người khác một cách khách quan như vậy, khi bạn bè hỏi em trai mình thế nào, phản ứng đầu tiên chắc hẳn đều là nói "người rất tốt": “thân thiện": “dễ gần", hoặc "chưa tiếp xúc nhiều nên không rõ" phải không?

Dụ Gia Hằng cười tủm tỉm, không hỏi thêm, tiện tay gọi điện hỏi rõ trước khi em trai đi học, thế là từ miệng Dụ Việt Lạc cô đã được nghe bản đầy đủ của cảnh tượng xấu hổ "ngon đến mức muốn quỳ xuống gọi chủ nhân", cười đến không còn sức lực, trực tiếp dựa vào cột ở sân bay ngồi xổm một lúc lâu mới đứng dậy.

Bên này Dụ Gia Hằng vẫn còn đang sốt ruột hóng chuyện, bên kia Dụ Việt Lạc đã lăn lộn mười vòng trên giường và hét lên ba lần rồi cuối cùng cũng lấy hết can đảm gọi điện cho Hình Du.

Điện thoại chưa reo mấy tiếng đã được bắt máy.

Giọng Hình Du ôn hòa trong trẻo: "Hello?"

"Hello... Ờ không, xin chào." Dụ Việt Lạc suýt nữa thì bị kẹt lời, líu lưỡi mãi mới nói trôi chảy: “Em là Dụ Việt Lạc, là em trai của Dụ Gia Hằng, cũng là người thuê căn nhà của anh ở Anh bây giờ..."

Dụ Việt Lạc khựng lại, dường như không biết phải diễn tả tiếp thế nào, bắt đầu do dự không biết có nên đọc địa chỉ không.