Chương 16

Dụ Gia Hằng cầm đũa lên rồi lại đặt xuống, gật đầu khen ngợi: "Một cách tranh giành gia sản rất mới lạ, Holmes đến cũng không biết chị chết kiểu gì."

Dụ Việt Lạc bực bội: "Có tệ đến thế sao? Chị còn chưa ăn mà!"

Dụ Gia Hằng cười khẩy, hất cằm: "Vậy cậu ăn đi."

Dụ Việt Lạc: "Thôi, gọi đồ ăn ngoài vậy."

Tiếc thay Dụ Gia Hằng là một người phụ nữ quá đẹp người đẹp nết, dù em trai mình mỗi lần nấu ăn sản phẩm không khác gì sản phẩm của nhà vệ sinh, cô vẫn sắp xếp cho cậu một căn nhà có điều kiện nấu ăn tốt nhất sau khi cậu ra nước ngoài.

Khi Dụ Việt Lạc còn đang phân vân không biết nên ở studio hay ensuite, Dụ Gia Hằng vung tay một cái, nhét danh thϊếp địa chỉ và chìa khóa vào tay Dụ Việt Lạc, nói, cứ đến đó mà ở.

Dụ Việt Lạc chớp chớp mắt: "Ý gì vậy, chị ở Anh còn có nhà hả?"

"..." Dụ Gia Hằng không khách khí búng trán Dụ Việt Lạc một cái: “Nhà của bạn chị, cho thuê đó, có gì thì em liên hệ với chủ nhà thứ cấp nhé."

Dụ Việt Lạc không nói gì, mãi một lúc sau mới nhận lấy chìa khóa, cảm thán: "Em thế này cứ như đồ ăn bám ấy nhỉ."

Cậu từ nhỏ đến lớn đều có chút ý nghĩa của một người lạc quan, nhưng dù sao cũng mang một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, không tránh khỏi những bình luận ác ý hay thậm chí là trải nghiệm tiêu cực, Dụ Gia Hằng biết em trai mình thực chất rất nhạy cảm, chỉ là thích dùng vẻ ngoài hài hước để che giấu sự tinh tế của bản thân.

Dụ Gia Hằng thở dài, xoa đầu cậu, nói: "Thôi đi, có đáng là bao đâu, đâu phải chị mua nhà cho em ở, tiền thuê nhà không phải em tự trả sao."

"Không biết đóng tiền điện nước hay cần sửa chữa gì thì nhớ liên hệ chủ nhà nhé." Dụ Gia Hằng dặn dò cậu.

Dụ Việt Lạc ghi nhớ lời dặn dò, và vào cái buổi tối xui xẻo cả ngày này đã nhắn tin liên hệ đối phương.

Dụ Việt Lạc: "Chào buổi tối, rất xin lỗi vì đã làm phiền anh vào giờ này. Tôi không cẩn thận làm hỏng chiếc đèn này, xin hỏi phải bồi thường như thế nào ạ? Thật sự rất xin lỗi."

Cậu đính kèm một tấm ảnh.

Chiếc đèn cây trong ảnh là kiểu gỗ nguyên khối cổ điển, thân đèn được làm từ gỗ óc chó Bắc Mỹ, vân gỗ tự nhiên ấm áp, phần đế được chạm khắc hoa văn rỗng phức tạp, bốn phía Đông Tây Nam Bắc đều được đính bốn viên pha lê. Chao đèn màu trắng sữa, không rõ chất liệu gì, bình thường khi bật đèn sẽ hắt ra ánh sáng màu nhạt rất dễ chịu, không quá vàng ấm cũng không quá trắng lạnh.

Hiện giờ chiếc đèn này rõ ràng đã vỡ một mảng lớn, chao đèn chỉ còn lại một nửa, mép vỡ lởm chởm, trông đáng thương và xấu xí.

Dụ Việt Lạc rất thích phần lớn nội thất nguyên bản trong căn nhà này, cảm thấy gu thẩm mỹ của chủ cũ khiến người ta xem rất dễ chịu, vì vậy phần lớn nội thất đều không thay, đối xử cẩn thận — chủ yếu là cậu cũng không có tiền mua cái mới!

Chuyện tối nay hoàn toàn là tai nạn.

Chủ nhà thứ cấp gần như trả lời ngay lập tức: "Trời ơi!"

Chủ nhà thứ cấp: "Sao thế, cậu đã làm gì nó vậy?"

Chủ nhà thứ cấp: "Đây không phải đồ của tôi, tôi cần hỏi chủ nhà. Nhưng cậu yên tâm, anh ấy là bạn tôi, tính tình rất tốt."

Dụ Việt Lạc lúc này mới nhớ ra căn nhà này là của bạn chị gái, người chủ nhà thứ cấp này cũng không phải chủ gốc. Cậu thở dài, nói: "Làm phiền anh quá."