Chương 15

Cậu chẳng buồn để ý tay bị nóng, nhấc một cái lên, thổi mấy hơi rồi cắn phập xuống.

Nhân thịt béo gầy vừa phải thơm lừng, được thái nhỏ thành thịt băm nhuyễn, lại được nêm nếm gia vị với hành, gừng, tỏi và dầu mè, hương vị phong phú và tươi ngon, ngay giây tiếp theo, nước sốt đậm đà nhẹ nhàng bung tỏa trong khoang miệng, nước bắn tung tóe.

Một miếng xuống bụng, cả ngũ tạng lục phủ đều được mùi thịt này xoa dịu.

Dụ Việt Lạc rất khó để diễn tả tâm trạng của mình.

Cậu nghĩ rằng mình ăn được món ngon thì nên hạnh phúc vui vẻ, nhưng hương vị Trung Quốc quen thuộc mà xa xôi này lại khiến sống mũi cậu cay cay ngay lập tức, đặc biệt là hôm nay còn xảy ra chuyện như vậy, mắt Dụ Việt Lạc lại đỏ hoe, nỗi ấm ức mãi đến lúc này mới trào dâng trong lòng.

Cậu nghĩ, tại sao chứ; cậu lại nghĩ, vì cái gì; cuối cùng cậu nghĩ, phải làm sao đây.

Nghĩ đi nghĩ lại, Dụ Việt Lạc chẳng nghĩ ra được lí do hợp lí nào, nhưng bánh bao thì đã thật sự được ăn hết sạch.

Cậu cúi đầu nhìn l*иg bánh bao trống rỗng, trong mớ suy nghĩ hỗn loạn chắt lọc ra suy nghĩ rõ ràng nhất.

Cậu gửi cho Dụ Gia Hằng một sticker gấu nhỏ u ám nhìn chằm chằm ống kính với chú thích: "Em sẽ luôn giám sát chị", kèm theo một câu ngắn gọn: "Em sẽ cả đời đi theo người đầu bếp hôm qua."

Không để ý Dụ Gia Hằng trả lời gì tiếp theo, Dụ Việt Lạc ném điện thoại lên giường, quay đầu bắt đầu chơi game.

Cảm nhận của du học sinh Anh khác nhau một trời một vực, phần lớn được chia làm hai loại, một loại là cực kỳ không thích nghi, dù là thời tiết mưa dầm dề hay gió lớn, hay các hoạt động thường ngày nhàm chán chỉ có quán bar, siêu thị và chợ, đều khiến hội du học sinh cực kỳ dễ cảm thấy cô đơn và buồn chán.

Dụ Việt Lạc thuộc loại người khác. Cậu ta thích ở nhà, yêu nhất là những lúc không có tiết học thì cuộn tròn trong chăn đọc sách hoặc chơi game, khi thư giãn thì chọn nghe nhạc, đọc sách, làm việc nhà. Dụ Gia Hằng có lần gọi điện hỏi thăm tình hình gần đây của cậu, còn cảm thán rằng Việt Lạc trở nên hướng nội hơn nhiều.

Dụ Việt Lạc vừa chơi game Star Valley làm nông dân vừa tranh thủ trả lời cô: "Em vốn dĩ cũng không hướng ngoại."

Trước đây hướng ngoại chỉ vì xã hội cần những người như vậy, bây giờ cậu cuối cùng cũng có cơ hội lựa chọn.

Không cần bị quan hệ xã hội gò bó, không cần cố ý chiều lòng sự náo nhiệt.

Dụ Việt Lạc chơi game sảng khoái suốt gần năm tiếng đồng hồ, đến khi hoàn hồn thì đã là mười giờ tối.

Nước Anh quanh năm âm u, mặt trời lặn lại sớm, Dụ Việt Lạc không cần ánh nắng để duy trì tâm trạng tốt, cậu dứt khoát kéo rèm cửa lại, ở nhà không phân biệt ngày đêm, vì vậy thường dễ bị mất phương hướng về thời gian, đến khi đói mới nhớ ra phải ăn.

Công bằng mà nói, điều kiện môi trường nấu ăn của Dụ Việt Lạc có thể nói là rất ưu việt.

Vì căn nhà cậu thuê có bếp lửa trần.

Điều này ở nước Anh nơi bếp điện từ tràn lan thì vô cùng quý giá.

Nhưng kỹ năng nấu ăn của Dụ Việt Lạc tệ đến mức không thể tin nổi. Hoặc là cháy khét thành một đống đen sì không nhìn ra thứ gì, hoặc là biến thành một cục slime kỳ quái khó tả.

Trước đây có lần Dụ Việt Lạc hấp cá cho chị gái ăn, khi mang ra thì phát hiện bên ngoài thì cháy xém dai nhách sánh ngang với thịt hun khói phơi khô năm trăm năm, bên trong thì vẫn còn lẫn lộn máu tươi.