Dụ Việt Lạc lịch sự mở lời chào, chúc buổi chiều tốt lành, hỏi: “Thầy gọi em có việc gì không ạ?”
Thầy tutor là một người đàn ông da trắng mới tốt nghiệp không lâu, rất thích chỉ trỏ lung tung. Dụ Việt Lạc nghi ngờ chính thầy ấy còn chưa hiểu mình phải dạy cái gì đã lên lớp rồi, mỗi buổi học gần như đều nói linh tinh.
Quan trọng nhất là, Dụ Việt Lạc luôn cảm thấy thầy ấy dường như phân biệt đối xử giữa học sinh bản xứ và học sinh châu Á, điều này khiến cậu ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Trước đây cậu ta từng than thở với chị gái: “Em chịu không nổi, bài phát biểu của mấy đứa bạn bản xứ dù chất lượng tệ đến mấy thầy ấy cũng khen hay tuyệt vời, nhưng tụi em học sinh châu Á thì gần như toàn là đạt điểm vừa đủ thôi, hơn nữa thầy ấy còn cực kỳ thích gọi tên tụi em lên lớp chị biết không? Mỗi ngày trước khi ngủ em đều phải cầu mong thầy ấy gặp xui xẻo, nhìn thầy ấy sống không tốt là em sống cả ngày có động lực liền.”
Dụ Gia Hằng rất bình tĩnh: “Vậy em thử thu thập bằng chứng tố cáo thầy ấy xem?”
Dụ Việt Lạc nghiến răng nghiến lợi: “Em tố cáo rồi chứ! Họ nói em quá nhạy cảm... Đúng là bị Pinduoduo chặt đến đứt dây thần kinh não luôn rồi, đồ thần kinh!”
Dụ Gia Hằng bị cậu ta chọc cười, an ủi cậu ta, nói cứ cố gắng rồi sẽ qua thôi.
“Em biết mà.” Dụ Việt Lạc lúc đó co ro trong chăn, lông mi ướt đẫm, nhưng cố gắng để giọng mình nghe có vẻ bình thường một chút: “Em chỉ than thở một chút thôi, như vậy trong lòng sẽ dễ chịu hơn.”
Cuối cùng Dụ Việt Lạc tổng kết: “Nhưng em vẫn phải nói, ai mà biết vị trí tutor của thầy ấy đến từ đâu chứ! Hoàn toàn là ác ý đấy! Tuần trước em xem dòng thời gian của Chiêm Cảnh Xuyên còn thấy họ cùng nhau uống rượu nữa... Em thật sự thấy mình sắp tiêu đời rồi.”
Dụ Việt Lạc có lẽ có chút “quạ đen” trong người.
Cậu ta thật sự sắp tiêu đời rồi.
Lúc này, thầy tutor với vẻ mặt nghiêm túc hỏi cậu ta: “Việt Lạc, Cảnh Xuyên nói tối qua các em đã tự ý xóa sửa toàn bộ phần thuyết trình của cậu ấy, điều này có đúng không?”
Cái quái gì vậy?
Dụ Việt Lạc không thể tin nổi nhìn sang Chiêm Cuyên Xuyên, sửng sốt nghĩ trên đời này lại thật sự có người trơ trẽn đến thế.
Cậu ta vừa định mở miệng giải thích, thầy tutor lại cắt lời: “Đây là một sự việc rất nghiêm trọng, thầy hy vọng em thành thật khai báo, nếu không hậu quả sẽ rất nặng.”
“Em hiểu ạ, thầy.” Dụ Việt Lạc bình tĩnh nhìn thầy ấy: “Xin thầy cho phép em từ từ giải thích.”
Trưởng nhóm cứ lần lữa mãi, sát hạn chót mới thú nhận thành viên người Ấn Độ mất hút không tin tức, Dụ Việt Lạc vất vả lắm mới xem xong đống tài liệu và dữ liệu thu thập được thì phát hiện Chiêm Cảnh Xuyên còn làm sai chủ đề. Sau đó Chiêm Cảnh Xuyên nổi trận lôi đình trong nhóm chat rồi lại biến mất, để lại Dụ Việt Lạc và hai người khác thức đêm sửa nội dung.
Chuyện này đơn giản rõ ràng, ai đúng ai sai nhìn cái là biết ngay.
Ai ngờ, câu đầu tiên mà thầy tutor nói sau khi nghe xong lại là: “Các em lại không tập duyệt trước bài thuyết trình sao? Các em rốt cuộc có coi trọng môn học này không?”
Dụ Việt Lạc nghẹn lời, ngây người tại chỗ.
Phía sau lớp học ồn ào náo nhiệt, có người cười khe khẽ, có người vừa xem kịch vui vừa bàn tán, nhưng Dụ Việt Lạc không nghe thấy gì nữa. Cậu ta chỉ cảm thấy một luồng khí nặng nề, đè nén từ tim dâng lên cổ họng, rồi tắc nghẽn ở đó, khiến cậu ta gần như nghẹt thở.