"Chúng ta cuối cùng cũng phải bắt đầu sống. Sống, nghĩa là: Yêu, sáng tạo và sau cùng, cùng nhau bùng cháy."
"Gì thế? Đang đọc thơ à?" Dụ Gia Hành làm động tác tay, yêu cầu đám người đang ồn ào trong phòng khách im lặng.
Dụ Gia Hành bật loa ngoài, thế là giọng nói chán đời của Dụ Việt Lạc truyền ra từ cái màn hình đang sáng, lởn vởn trên không trung phòng khách như ma: "Ý em là em muốn cùng toang với cái thằng tổ viên người Ấn Độ kia. Em muốn thiêu chết nó."
Cả phòng im lặng.
Dụ Gia Hành hơi ngượng ngùng hạ nhỏ âm lượng một chút, hỏi: "Nói cái gì thế? Lại lên cơn à?"
Dụ Việt Lạc ban đầu không lên tiếng, vài giây sau mới ỉu xìu chuyển chủ đề: "Gọi em làm gì đấy. Em nhớ ra rồi, chị đến nhà em rồi à? Nhưng tối nay em không rảnh, chị cứ tùy ý đi. Em báo trước với chủ nhà rồi, miễn không phạm pháp là được."
Bên ngoài trời âm u, có vẻ lại sắp mưa.
Dụ Việt Lạc đứng ở ban công căn hộ của một thành viên cùng nhóm hóng gió lạnh, mũi đỏ cả lên, trong phòng cách một cánh cửa vẫn còn hai tổ viên đang sốt ruột chờ cậu ấy quay lại. Nói đi nói lại vẫn là đống chuyện bài tập nhóm chết tiệt.
Dụ Việt Lạc vừa đói vừa bực, nghe đầu dây bên kia im lặng, chưa đến ba giây đã mất kiên nhẫn, nói: "Chị gái yêu quý còn gì nữa không ạ, em giờ đang hơi suy sụp rồi, không có gì thì em cúp máy nhé."
"Em đợi chút." Dụ Gia Hành vừa đi vào bếp xem một cái, giờ mới quay lại thì đã nghe thấy câu này, dừng lại một chút, hỏi: "Về nhà ăn cơm không?"
Nhận ra Dụ Việt Lạc có thể sắp "bùng nổ" đến nơi, Dụ Gia Hành nhanh chóng bổ sung: "Chị mời mấy người bạn đến nhà, có một người là blogger ẩm thực, nấu ăn siêu ngon món Trung Quốc đấy, chị vừa đi xem qua cho em rồi, có bò kho cà chua, tôm rim dầu, cánh gà sốt cola..."
Hình Du trong bếp đang cắt ớt, ngước mắt lên bổ sung nhẹ nhàng: "Còn có địa tam tiên và thịt heo chiên giòn sốt chua ngọt kiểu Đông Bắc, canh là canh ngô cà rốt."
Dụ Gia Hành kịp thời đưa điện thoại sang bên cạnh, xác nhận có nhận được âm thanh rồi mới cầm về, dí sát vào miệng đắc ý nói: "Nghe rõ chưa?"
Giọng Dụ Việt Lạc rất bình tĩnh, mang cảm giác nửa sống nửa chết: "Nghe rồi. Cảm giác những từ này giống như chuyện của kiếp trước vậy."
Dụ Gia Hành bị cậu ấy chọc cười, tựa vào cửa bếp, hai người bạn đứng quanh cũng theo đó chào Dụ Việt Lạc ở đầu dây bên kia.