Chương 7

Chu Miên mở hộp cơm ra, nghiêng đầu nhìn hắn, nở một nụ cười nhẹ đầy khinh miệt và thiếu kiên nhẫn: “Được thôi, tôi chờ.”

Kiêu ngạo, ngang ngạnh, ỷ vào được cưng chiều mà sinh ra tính khí cao ngạo. Cố tình khuôn mặt dưới ánh nắng đầu hạ lại có bóng râm mờ nhạt đúng lúc, trông như yêu tinh bước ra từ bức tranh mỹ nhân, quyến rũ khiến người ta không thể rời mắt.

Chu Miên tâm trạng rất tốt khi mở hộp cơm, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt ngày càng khó coi của người trước mặt. Mà sắc mặt của Phong Cảnh Minh càng khó coi thì Chu Miên lại càng cảm thấy vui vẻ.

Chu Miên và người tên Trang Trì này từ trước đến giờ vốn không ưa nhau. Bắt đầu từ thời đại học, đối phương đã cho rằng ngoài khuôn mặt ra thì Chu Miên chẳng có điểm nào xứng đáng với người anh em tốt của hắn. Vừa gặp mặt là đã tỏ thái độ, lời nói mỉa mai, ánh mắt lạnh lùng.

Chu Miên – kiểu người từ nhỏ đã được mọi người cưng chiều – sao có thể chịu được ai đó đối xử với mình như thế. Vậy nên mỗi lần gặp nhau là hoặc cãi vã, hoặc nói năng châm chọc đá đểu. Nếu không vì Trang Trì có mặt, e rằng có khi đã động tay động chân rồi.

Trang Trì thương vợ, đương nhiên luôn dặn dò Phong Cảnh Minh bớt lời. Nhưng chính vì vậy mà cũng rất yên tâm khi giao cậu cho hắn.

Hắn vốn dĩ chẳng bao giờ lo lắng giữa Phong Cảnh Minh và Chu Miên sẽ xảy ra chuyện gì — dù sao hai người đó ghét nhau như chó với mèo bao nhiêu năm nay, muốn có tình cảm mới là chuyện khó tin.

Phong Cảnh Minh giận đến nỗi gân xanh giật giật, trong miệng thầm niệm: Đây là người anh em che chở, không thể chỉ vì một trò con nít mà phá hủy bao năm tình nghĩa anh em với Trang Trì, còn có cả quan hệ giữa hai gia tộc.

Sau một lúc lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, vừa ngẩng đầu thì thấy Chu Miên đã ngồi ăn ngon lành một phần cơm. Chu Miên khi ăn thường có những động tác nhỏ rất đặc trưng – mỗi khi gặp món mình thích, ngón tay đeo nhẫn sẽ hơi động đậy một chút.

Giống như lúc này đây, ngón áp út của cậu khẽ nhúc nhích, vô thức như đang cắn lấy một cành hoa trúc đào nở rộ, còn chủ nhân thì nhẹ nhàng vuốt ve một cách đầy trìu mến theo bản năng.

Hiển nhiên, tâm trạng đối phương đang rất tốt.

Phong Cảnh Minh cong môi, không rõ là có ý gì, cứ thế vươn tay cầm lấy một hộp cơm khác, bẻ đũa ra – thế mà cũng bắt đầu ăn.

Chu Miên không thể giữ bình tĩnh được nữa. Cậu cau mày nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình, ánh mắt đầy cảnh giác: “Cậu làm gì vậy?”

Phong Cảnh Minh cười khẩy, từng chữ rõ ràng: “Ăn cơm với cậu thôi.”

Chu Miên nhìn hắn càng thêm kỳ lạ: “Tôi không cần ngươi ăn cùng.”

Đôi môi thanh niên xinh đẹp vương một lớp ánh sáng nhẹ, sắc hồng đến mức không tưởng, trông giống như lén dùng son môi của nữ sinh để quyến rũ người ta vậy. Phong Cảnh Minh thầm mắng trong lòng: Tên này thật không biết điều. Nhưng ánh mắt lại chẳng thể dời đi nổi. Trong đáy mắt hắn thoáng qua những gợn sóng mơ hồ, không nói rõ thành lời.

Hắn kiềm chế cái ý nghĩ kỳ quái đang dấy lên, cười lạnh: “Đừng có mà tưởng bở. Tôi ghét nhìn cái mặt cậu như vậy lắm. Là Trang Trì bắt tôi tới ăn cơm với cậu.”

Trên gương mặt Chu Miên thoáng hiện một nét cứng đờ. Đôi môi hồng như đóa tường vi khẽ cong lên lạnh nhạt, như thể bỗng nhiên mất sạch khẩu vị.

Phong Cảnh Minh thấy vẻ mặt đó thì lại càng tức: “Cậu đừng tưởng là tôi tự nguyện. Nếu không phải hắn hứa sẽ cho tôi lợi ích, tôi thèm vào mà tới đây ăn cơm với một thằng phế vật như cậu.”

Sắc mặt Chu Miên càng lúc càng tệ. Cậu liếc nhìn Phong Cảnh Minh, giọng nói mang theo bực dọc:

“Cậu không cần phải đến.”

Phong Cảnh Minh nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn. Hắn híp mắt lại, nói:

“Trang Trì lo ngươi bỏ bữa, nên mới kêu tôi canh cho cậu ăn được bao nhiêu. Hắn thật rảnh quá mức, còn muốn biết khẩu phần cậu ăn mỗi bữa, bảo là để điều chỉnh thực đơn riêng cho cậu.”

“Đối tượng như vậy, cậu còn dám không hài lòng?”

Chu Miên bật cười lạnh, sau một hồi mới nói: “Nếu cậu thấy tốt như vậy thì cứ giữ lấy cho mình đi.”

Phong Cảnh Minh đưa đũa gắp một miếng thức ăn: “Tôi mà không kiềm chế được, cậu có sợ tôi méc lại chuyện này với hắn không?”

Chu Miên đưa tay trắng mịn thon dài cầm lấy đôi đũa, cố tình gắp lấy miếng thức ăn hắn nhắm đến, rồi chậm rãi đưa lên môi, ánh mắt lộ ra một nụ cười ác ý giữa cái nhìn bực bội của người đàn ông trước mặt.

“Cậu cứ việc méc đi,” Chu Miên nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng, “Sớm muộn gì tôi cũng cắn trả lại. Cậu đừng tưởng có thể ăn được trái ngọt gì.”

Nhưng Phong Cảnh Minh lại không nghe vào tai câu nào. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn văng vẳng đúng một chữ — “Cắn” — và hình ảnh đôi môi kia, dày vừa phải, ánh hồng ửng lên như bị chạm nhẹ đến phát nhiệt.

Như trúng tà.

Phải một lúc sau hắn mới ổn định lại tinh thần, âm thầm mắng bản thân không đủ định lực — thế mà lại dễ dàng bị một người như vậy dụ dỗ lung lay.