Chương 6

Công ty hiện tại nơi Chu Miên làm việc là do Trang Trì cùng một người bạn thân từ nhỏ tên Phong Cảnh Minh cùng nhau sáng lập. Đó là một công ty khởi nghiệp về công nghệ mới, chuyên tập trung vào nghiên cứu khoa học. Nhờ dựa lưng vào hai tập đoàn lớn là nhà họ Trang và nhà họ Phong, công ty trong hai năm gần đây phát triển rất khả quan.

Nguồn tài chính đầu tư cho các giai đoạn nghiên cứu khoa học vô cùng dồi dào, các dự án đều tiến hành thuận lợi, từng bước đi vào quỹ đạo. Chu Miên tuy trên danh nghĩa là "Chu tổng" nghe rất kêu, nhưng ai cũng hiểu rõ tất cả những gì cậu có được là dựa vào ai, và quyền lực thực sự nằm trong tay ai.

Nhiệm vụ của Chu Miên chủ yếu là kéo dự án, xét duyệt kế hoạch. Nhưng thực tế, mọi việc cần hao tâm tổn trí đều đã có người khác sắp xếp ổn thỏa.

Giống như việc bạn đang ngồi làm bài thi rất nghiêm túc, nhưng đáp án đã được viết sẵn trên đó. Cách bạn trả lời thực ra không hề quan trọng.

Mọi thứ đã được ai đó âm thầm thay đổi và sắp xếp trước.

Chu Miên không phải người ngốc. Cậu cũng không hoàn toàn không nhận ra điều này. Nhưng xét cho cùng, những thủ đoạn kín kẽ của Trang Trì làm người khác rất khó từ chối.

Ai mà chẳng muốn sống trong vùng an toàn, thoải mái? Khi hoàn cảnh quá mức thuận lợi, dù biết mình đang sống trong một "Buổi diễn của Truman" được thiết kế vì mình, nhưng tất cả đều mang lại lợi ích cho mình, liệu mấy ai có thể thực sự từ chối?

Chu Miên mỗi ngày chỉ cần phê duyệt tài liệu, ký tên, nắm sơ qua tình hình công việc, tham gia các cuộc họp với tư cách một linh vật đẹp đẽ, là có thể thuận lợi hoàn thành các dự án.

Cuộc sống của cậu suôn sẻ đến mức chỉ cần gặp một chút khó khăn hay mệt mỏi là đã không thể chịu nổi, tính tình lập tức trở nên khó chịu.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa. Chu Miên kéo tay áo, nới lỏng cổ áo sơ mi, bấm mở điện thoại. Không ngoài dự đoán, trên màn hình hiện lên một loạt tin nhắn.

Hình đại diện quen thuộc, cái tên quen thuộc.

Hết tin nhắn này đến tin nhắn khác, như thể người gửi rảnh rỗi vô cùng, cứ cầm điện thoại chờ đợi phản hồi từ cậu.

Chu Miên không muốn xem, nhưng nếu không trả lời, đối phương chắc chắn sẽ càng làm phiền nhiều hơn.

Click mở giao diện tin nhắn, ánh mắt cậu nhanh chóng dừng lại trên một tin nhắn. Thậm chí, cậu còn cảm thấy tâm trạng mình tốt lên đôi chút, nhẹ nhõm thở ra một hơi.

—— Miên Miên, mấy ngày nay anh không thể nấu cơm mang qua được, bên này có chút việc chắc không về kịp. Anh đã nhờ Cảnh Minh đặt món ăn em thích nhất. Chắc lát nữa anh ấy sẽ mang qua.

Chu Miên gõ vài chữ, trả lời lại một từ đơn giản:

—— Ừ.

Đầu ngón tay thon dài, trắng nõn tạm dừng trong chốc lát, rồi cậu lại gõ thêm một câu:

—— Đã biết.

Cơ hồ là vừa nghe xong tin tức, cửa văn phòng liền bị người không khách khí đẩy vào.

Người đến có mái tóc ngắn, nhuộm màu sợi đay, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, trên tai phải là một chiếc khuyên tai màu xám xanh sáng loáng. Hắn mặc chiếc áo gió màu than chì, kiểu dáng rất hợp mốt, thân hình cao ráo, quần tây trắng ôm lấy đôi chân dài, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển như di chuyển trong không gian của gian phòng.

Vẻ trẻ trung đầy sức sống, đôi mày khẽ nhíu lại, như ẩn giấu một thanh đao sắc bén có thể làm tổn thương người khác.

Điều duy nhất không hợp với khí chất của hắn là tay phải đang cầm một hộp cơm, trên đó còn có túi đựng đựng hình vẽ đáng yêu.

Phong Cảnh Minh trầm mặt, ném hộp cơm xuống bàn làm việc, hai tay chống lên bàn, ánh mắt đen tối như mãnh thú, ánh nhìn sắc lạnh chiếu thẳng vào người thanh niên đẹp trai đang đứng trước mặt.

Thanh niên vẫn giữ nét cười nhẹ trên môi, rất nhẹ nhàng, hai má hơi ửng đỏ, đôi môi mỏng khẽ mở để lộ đầu lưỡi nhỏ hồng hào, dường như ngay cả yết hầu nhỏ cũng đỏ hồng.

Cả người thanh niên ngẩng đầu, ánh mắt mờ ảo, nhìn hắn đầy vẻ thách thức.

Phong Cảnh Minh hơi nuốt nước bọt, không thể không cúi đầu, giọng nói hơi thấp: “Chu Miên, cậu đúng là một tai họa.”

Hắn nói xong, đứng dậy, kéo ghế ngồi xuống với vẻ mệt mỏi.

Chu Miên đương nhiên hiểu ý của hắn, thong thả mở hộp cơm, trên mặt lộ ra vẻ thư thái và đắc ý.

Thanh niên nhẹ nhàng hừ cười, giọng điệu mỉa mai: “Phong tổng, nếu tôi là tai họa, vậy thì anh sẽ tính thế nào khi chính anh là người đưa cơm trưa cho tai họa này?”

Trong ánh mắt của cậu là sự chế giễu, giống như một làn sương mù mờ ảo: “Có phải đang vẫy đuôi làm nũng giống như chó con không?”

Đôi môi mỏng của cậu khẽ mấp máy, những cử động của cậu phối hợp cùng với vẻ kiêu hãnh tạo nên một sức hấp dẫn vô thức.

Chương 3

Phong Cảnh Minh làm sao có thể chịu đựng sự khıêυ khí©h này, ánh mắt của hắn như thể có thể hóa thành dao sắc, nếu có thể, chắc chắn hắn đã làm cho thanh niên kia phải khóc lóc.

Hắn cắn môi, cười lạnh: “Chu Miên, miệng lưỡi của cậu đúng là sắc bén, khi nào Trang Trì vứt bỏ cậu, cậu cứ chờ xem.”