Ánh mắt Trang Trì thoáng trầm xuống, nhưng anh vẫn chậm rãi đứng lên. Giọng nói mang theo chút kiềm chế, anh đáp:
“Được, tất cả nghe Miên Miên.”
Bộ tạp dề kẻ sọc vàng nhạt trên người anh đã hơi nhăn lại, vài lọn tóc mái rối rủ xuống trán, kết hợp với ánh mắt dịu dàng của anh, khiến cả người Trang Trì toát lên vẻ hiền hậu như một người vợ đảm đang.
Chu Miên hơi bối rối nhìn anh, bất giác nhớ lại những cách thức anh luôn âm thầm kiểm soát mình. Màu đỏ ửng trên má cậu nhanh chóng nhạt đi.
Nhưng đúng lúc này, Trang Trì lại nhẫn nại nói bên tai cậu:
“Miên Miên, anh đã vắt sẵn kem đánh răng cho em rồi, nhớ đánh răng xong phải uống canh giải rượu. Sau này đừng uống nhiều như vậy nữa, tửu lượng của em vốn không tốt...”
Chu Miên không kiên nhẫn nhíu mày, cắt ngang:
“Biết rồi.”
Bữa sáng hôm nay rất phong phú. Trang Trì đặc biệt làm bánh táo trộn mật ong, kết hợp với cháo tôm tươi và rau xanh, cực kỳ ấm dạ dày. Sau tối qua uống rượu, Chu Miên ăn món này quả thực không còn gì thích hợp hơn.
Thật ra, với thân phận của Trang Trì, việc có một người giúp việc trong nhà là điều hết sức bình thường. Nhưng anh lại thích tự tay chăm sóc Chu Miên hơn, tự mình thu xếp tổ ấm nhỏ của hai người.
Bữa sáng nhanh chóng kết thúc. Trong lúc Trang Trì dọn dẹp bát đũa, Chu Miên đã thay giày xong. Lau tay sạch sẽ, Trang Trì nhìn cậu, nét cười trên mặt thoáng dịu lại:
“Miên Miên, để anh đưa em đi làm nhé.”
Chu Miên không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt đáp:
“Không cần, anh đưa tôi đi lại phải vòng đường. Hơn nữa, hôm nay ở tổng công ty chẳng phải anh còn cuộc họp sao?”
Nghe qua, lời nói ấy dường như mang chút quan tâm. Nhưng ánh mắt màu hổ phách của Trang Trì chỉ dừng lại trên gương mặt thanh tú, sáng bóng của Chu Miên một thoáng, rồi anh cười nhẹ:
“Được, vậy Miên Miên đi đường cẩn thận.”
Chu Miên xoay người, mở khóa cửa.
“Đúng rồi, tối nay chú và thím bảo chúng ta về nhà ăn cơm.”
Giọng nói ôn hòa của anh tựa như một sợi dây vô hình, nhẹ nhàng níu lấy bước chân Chu Miên, khiến cậu khựng lại.
Từ sau khi nhận dự án lần này, quả thật đã lâu cậu không về nhà.
Hai người đã ở bên nhau 3-4 năm, tất nhiên từng gặp gia đình hai bên. Nhà của Trang Trì mối quan hệ phức tạp, Chu Miên chỉ gặp bố anh một lần.
Nhưng về phần Chu Miên, nhà họ Chu không phải gia đình giàu có, chỉ được xem như thuộc tầng lớp trung lưu. Bố mẹ cậu chỉ có mỗi một đứa con trai, từ nhỏ đã yêu thương cậu hết mực.
Trang Trì trước mặt người khác lúc nào cũng giữ dáng vẻ ôn hòa, nhã nhặn. Dù nhà anh là gia đình quyền thế, nhưng anh vẫn chăm sóc Chu Miên vô cùng chu đáo. Ngay cả công việc của cậu cũng được anh sắp xếp đâu ra đấy. Những dịp lễ lớn, lễ nhỏ, anh luôn chuẩn bị quà cáp chu đáo, thái độ khiêm nhường, đáng tin cậy, khiến bố mẹ Chu Miên cực kỳ yêu quý anh, gần như xem anh như con trai ruột.
Nếu Chu Miên dám nói một câu không tốt về Trang Trì trước mặt cha mẹ mình, cậu chắc chắn sẽ bị chỉ thẳng vào đầu mà mắng.
Nghĩ đến điều này, tâm trạng Chu Miên lập tức khó chịu. Nhưng cả hai bên gia đình đều đã chào hỏi từ trước, cậu không về cũng chẳng còn cách nào giải thích.
Môi hồng nhạt của cậu khẽ mím lại, giọng nói mang theo chút không tình nguyện:
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Trang Trì mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức khó nhận ra:
“Thúc và thím cũng chỉ nhớ em thôi. Công việc thì có thể tạm gác sang một bên. Tan làm, anh qua đón em nhé?”
Dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng của anh lại như mang ý khẳng định, khiến đối phương khó lòng từ chối.
Chu Miên thực sự chỉ có thể gật đầu. Nếu không, chẳng cần Trang Trì nói gì thêm, cha mẹ cậu chắc chắn sẽ cằn nhằn cả buổi.
Trong mắt Chu phụ và Chu mẫu, mối quan hệ giữa hai người họ rất hạnh phúc, hoàn mỹ không một kẽ hở.
*
Chu Miên căn đúng giờ đi làm, bước vào công ty.
Cậu mặc một bộ vest màu be nhạt, sơ mi trắng đơn giản với cà vạt sọc xanh lá, gọn gàng và tao nhã. Mái tóc phía trước hơi rối, vài sợi rủ xuống chạm đến mí mắt. Đôi môi mềm mại khẽ nhếch lên, bên dưới còn điểm một nốt ruồi nhỏ với sắc đỏ nhàn nhạt.
Làn da của cậu trắng đến mức khiến nốt ruồi kia như trở nên rõ ràng hơn, trông mềm mại đến mức ai cũng muốn chạm vào.
Chỉ riêng sự xuất hiện của Chu Miên đã đủ để thu hút ánh nhìn của mọi người.
Tuy nhiên, cậu không để ý đến những ánh mắt ấy, chỉ gật đầu chào theo phép lịch sự với các đồng nghiệp khi lướt qua, nhận được không ít đôi má ửng hồng và ánh mắt ngượng ngùng đáp lại.
Dĩ nhiên, cũng có vài lời bàn tán nhỏ lọt vào tai cậu. Phần lớn là những câu như "dựa vào Trang tổng mà leo lên", hay "đúng là một cái bình hoa vô dụng".
Trước đây, khi nghe những lời này, Chu Miên thường bực bội cả ngày. Nhưng giờ đây, cậu thậm chí còn nảy ra những suy nghĩ đầy ác ý: "Ai bảo họ không có được may mắn như tôi?"
Ai bảo Trang Trì lại mặt dày đến mức bám lấy cậu, để cậu có thể tận dụng anh ấy?
Vậy nên, tất cả những gì cậu có, đều là thứ mà cậu đáng được nhận.