Chương 26

Chu Miên đăng nhập vào trò chơi. Vừa nhận xong phần thưởng đăng nhập hằng ngày, cậu đã thấy trong hòm thư có người tặng cho mình một bộ trang phục mới nhất.

Đó là một trang phục của một sát thủ rất đẹp trai, chỉ cần cử động thôi cũng đủ khiến người ta mãn nhãn.

Chu Miên từ trước đến nay rất thích chơi những nhân vật đẹp trai. Cậu cũng có kinh nghiệm chơi game, những nhân vật đẹp trai thường có độ khó cao, nhưng cậu lại làm quen rất nhanh, gần như là một bản năng.

Trước kia bạn cùng phòng đại học còn trêu rằng với kỹ năng chơi game này, nếu sau này Chu Miên làm streamer thì không cần dựa vào mặt cũng có thể nổi tiếng.

Chu Miên nhìn người đã tặng trang phục cho mình.

Echo.

Cái tên này nghe thật kỳ quặc, nhưng người này lại khá tốt.

Echo là đồng đội qua đường mà Chu Miên vô tình gặp trong một ván game. Ván đó, giai đoạn đầu họ bị thua thế. Ba đồng đội còn lại chơi cùng nhau, liên tục chế giễu Chu Miên vì là sát thủ mà không biết cách dẫn dắt nhịp độ trận đấu.

Chu Miên vốn nóng tính, liền bật mic cãi lại.

Trong suốt ván đấu, chỉ có Echo là không nói gì. Đối phương chơi pháp sư, không biết di chuyển và tung chiêu loạn xạ, chết không biết bao nhiêu lần, chơi dở tệ.

Chu Miên nghĩ rằng đối phương chắc chắn là vì quá gà nên không dám lên tiếng.

Cho đến đợt cuối cùng, chỉ còn lại hai người họ. Chu Miên bảo Echo dụ đối phương ra, anh sẽ trốn trong bụi cỏ, đảm bảo đối phương sẽ không chết.

Echo mới lên tiếng: "Được."

Giọng nói lạnh lùng, hờ hững nhưng dường như cố ý hạ thấp, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy có chút kí©h thí©ɧ.

"Gợi đòn," Chu Miên lập tức nghĩ đến từ này.

Quả nhiên Chu Miên đã lật ngược tình thế, nhưng Echo vẫn chết.

Các đồng đội thấy có hy vọng chiến thắng, ai nấy đều im lặng. Chu Miên nói: "Kỹ năng hồi sinh của đối phương vừa mới hồi lại, không kiểm soát được, hại cậu chết."

Echo "Ừm" một tiếng, dừng một chút lại bổ sung nói: "Cậu rất lợi hại."

Chu Miên ha ha cười hai tiếng, phi thường nhận đồng đối phương khen.

Một ván trò chơi kết thúc, Chu Miên uống lên khẩu trà sữa, một lần nữa phản hồi chủ trang, mới phát hiện Echo thêm cậu làm bạn tốt, mời cậu tiếp tục chơi game.

Chu Miên phỏng chừng đối phương là bị chính mình cao siêu kỹ thuật chinh phục, suy nghĩ dẫn cậu mấy cái cũng không thành vấn đề.

Hai người đêm đó chơi vài tiếng đồng hồ, Echo rất biết hấp thụ giáo huấn, kế tiếp Chu Miên dạy hắn thao tác thủ pháp đối phương nghe được thực nghiêm túc, quả thực giống cái có nề nếp học sinh.

Mãi cho đến Trang Trì về nhà, Chu Miên mới hạ giọng nói: “Tôi off trước đây, ngày mai lại chơi.”

Đối phương thấp giọng lên tiếng, Chu Miên vừa mới chuẩn bị off, lại nghe được đối phương thanh lãnh thanh tuyến vang lên: “Ngày mai cậu mấy giờ online.”

Chu Miên hàm hồ nói: “Đại khái buổi tối sáu bảy giờ đi.”

“Ừm, đã biết.”

Ngày hôm sau Chu Miên vừa vào game liền thấy đối phương cũng đang online, xem thời gian đăng nhập, đối phương hình như đợi cậu cũng lâu rồi.

Cậu cảm thấy người này thật chu đáo. Chưa kịp nghĩ nhiều, màn hình điện thoại chợt lóe sáng. Hóa ra, người đó đã tặng cho cậu tất cả các trang phục của nhân vật game mà cậu chơi ngày hôm qua.

Thông báo của hệ thống vang lên không ngớt: "Echo đã tặng Chu Miên trang phục Chí tôn xxx, chúc mừng tình bạn của họ!" "Echo đã tặng Chu Miên trang phục Truyền thuyết xxx, một tình bạn cảm động lòng người đã được sinh ra!"

Chu Miên gần như phát điên vì mấy thông báo sến sẩm này.

Cậu nhắn tin cho Echo: "Nhân vật này tôi chỉ chơi thử thôi, cậu mua nhiều thế tôi cũng chưa chắc đã dùng đâu."

Echo trả lời ngắn gọn nhưng đầy ý tứ: "Vậy tôi tặng cậu những nhân vật cậu thường dùng."

Trang cá nhân của Chu Miên có mục nhân vật thường dùng. Cậu chưa kịp phản ứng, lại một loạt thông báo của hệ thống ồ ạt hiện lên.

Bình thường Chu Miên cũng nạp tiền vào game, nhưng không nạp một lúc nhiều như vậy. Dù sao game này cũng mới ra, không chắc có thể trụ được lâu không. Cậu định theo dõi một thời gian rồi mới tính, nên chưa mua trang phục nào cả.

Giờ thì hay rồi, Echo đã mua hết cho cậu.

Cậu cảm thấy có chút hổ thẹn. Dù một bộ trang phục chỉ tầm một hai trăm, nhưng nói cho cùng, họ mới chỉ quen nhau qua vài ván game.

Trên đời này có người lắm tiền mà ngây thơ đến vậy sao?

Chu Miên mở game, vừa cười vừa trêu chọc: "Cậu tặng trang phục thế này, không sợ tôi là lừa đảo à?"

Echo im lặng một lúc lâu mới nói: "Cậu sẽ lừa tôi sao?"

Chu Miên cảm thấy người này trông có vẻ không phải là kẻ dễ bị lừa, nhưng những lời anh ta nói lại mang một cảm giác ngây thơ, dễ tin đến lạ lùng.

Với giọng điệu đó, ngay cả một lời nói đùa cũng trở nên quá đáng.

Chu Miên nói: "Tất nhiên là không rồi."

Giọng Echo dường như dịu xuống vài phần, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, giống như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua tai.

"Tít tít tít—"

Đối phương dường như thấy cậu đã online, một tin nhắn bật ra: "Chơi không?"