Chương 22

Chu Miên thật sự cảm thấy xui xẻo khi nhìn thấy anh ta.

Rõ ràng là ghét nhau như chó với mèo, sao không thể giả vờ một chút? Nếu không được, thì tùy tiện nhờ một người khác làm cho xong việc cũng đâu có sao?

Nói Phong Cảnh Minh là chó săn của Trang Trì thì anh ta lại giận, chẳng phải đó là sự thật sao?

Nếu không, ai có thể đê tiện như anh ta?

Thật là hết nói nổi.

Chu Miên nghĩ vậy, xử lý nốt tập tài liệu cuối cùng trên bàn, xem giờ, xác định đã đến lúc tan làm, rồi thong thả chuẩn bị ra về.

Hôm nay ở dưới lầu không thấy chiếc xe quen thuộc của Trang Trì.

Dạo gần đây Trang Trì có vẻ rất bận. Cậu không rõ đối phương bận rộn chuyện gì, chỉ lờ mờ nghe thấy Trang Trì gọi điện thoại nhắc đến những từ như "dự án nước ngoài".

Chu Miên không mấy hứng thú với những chuyện này. Tình hình phức tạp của gia đình Trang Trì không phải là thứ cậu có thể can thiệp, ít nhất là trước khi Trang Trì hoàn toàn nắm quyền.

Chu Miên chỉ biết, dự án gần đây Trang Trì đang bận rộn rất quan trọng, có lẽ có liên quan đến cuộc tranh giành quyền lực trong gia tộc.

Cho nên, khi Trang Trì bày tỏ sự áy náy vì gần đây quá bận rộn, không thể về nhà nấu cơm đúng giờ, Chu Miên có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó là cảm giác vui sướиɠ khi được giải phóng.

— Tất nhiên, trên mặt cậu vẫn phải cố tỏ ra vẻ quan tâm.

Trang Trì làm sao mà không biết Chu Miên đang nghĩ gì. Nhưng anh không lập tức dội một gáo nước lạnh vào Chu Miên, mà kiên nhẫn nắm bắt giờ tan làm của người yêu, đến lúc Chu Miên chơi bời gần đủ thì gọi video call.

Nếu Chu Miên không nghe, cũng không sao, anh có thể gọi liên tục. Sau đó, anh sẽ sắp xếp người đến đúng giờ để đưa "cậu bé" không ngoan ngoãn của anh về nhà.

Thế lực của gia tộc anh trải khắp thành phố S, luôn có người sẵn lòng đưa Miên Miên về nhà.

Chu Miên bực bội, nhưng không có cách nào khác. Ý định chia tay cứ ngày càng lớn dần trong lòng cậu.

Có lẽ, cho đến một ngày, ý nghĩ này sẽ đập tan lòng tham, sự xấu xa, né tránh và nhút nhát đang tràn lan trong xương tủy của Chu Miên. Lúc đó, xã hội không tưởng được xây dựng từ những xiềng xích sẽ đón nhận một sự sụp đổ thực sự, không thể cứu vãn.

Ánh sáng chói lòa từ đèn trần chiếu lên trán chàng trai, những sợi tóc đen lòa xòa trên thái dương. Đèn hơi nhấp nháy một chút, một luồng ánh sáng xanh lam từ từ lướt qua mắt phải của cậu.

"Người thực hiện Chu Miên có tiến độ 60%, quỹ đạo nhân vật không lệch hướng, sự kiện hiện tại là —"

"Chia tay với Trang Trì thành công. Quỹ đạo không lệch hướng, dữ liệu không lệch hướng, sự kiện không lệch hướng, tiến độ 46,12%."

"Dữ liệu đang tải xuống, đang duyệt lại. Tít — xác nhận không sai, xác nhận không sai."

Chu Miên thức khuya, Trang Trì về nhà lúc hơn 1 giờ sáng. Lúc đó cậu vẫn chưa ngủ, đang chơi game trên laptop rất hăng, không hề có chút buồn ngủ nào.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Chu Miên nhanh chóng đóng laptop lại, nhanh tay lót nó dưới eo và cổ mình. Sau đó, cậu kéo gối xuống một chút, chỉ để lộ nửa cái đầu ra ngoài.

Cậu tự đếm thầm trong lòng, đếm đến 64 thì cửa phòng quả nhiên nhẹ nhàng mở ra.

Trang Trì nhẹ nhàng đi đến bên giường Chu Miên. Anh nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ, như thể Trang Trì đang bất lực trước tư thế ngủ xấu của cậu. Ngay sau đó, bàn tay ấm áp của đối phương nhẹ nhàng kéo chăn xuống một chút, rồi đắp lại cẳng chân đang lộ ra ngoài của cậu.

Nhưng hành động của anh ta nhanh chóng dừng lại. Chu Miên nghĩ, chắc là Trang Trì đang tìm chiếc laptop của mình.

Hành động của người này cậu gần như có thể đoán trước được. Hai hôm trước, Trang Trì bắt gặp cậu thức khuya chơi laptop. Giờ đây, Trang Trì hễ về đến nhà là phải kiểm tra chiếc laptop của cậu.

Lần đầu tiên bị bắt quả tang, Chu Miên cũng giả vờ ngủ. Cậu tự nhận mình giả vờ rất thành công, nhưng Trang Trì chỉ cầm chiếc laptop lên một lát là đã phát hiện ra.

Chiếc laptop còn nóng, nghĩa là vừa mới có người dùng.

Chu Miên thực sự tức chết, nhưng cậu lại đuối lý, không thể nào cãi lại Trang Trì. Nếu để Trang Trì kể lại cho bố mẹ, cậu lại bị cằn nhằn.

Chu Miên nhắm chặt mắt. Trang Trì quả nhiên nhanh chóng phát hiện chiếc laptop ấm áp đang lót dưới người cậu. Với nhiệt độ cơ thể che lấp, lần này anh ta không còn nghi ngờ nữa.

Nhưng Chu Miên đợi rất lâu vẫn không thấy Trang Trì rời đi. Đêm đã rất khuya, trong cơn mơ màng, cậu ngửi thấy mùi rượu mát lạnh trên người đối phương. Chu Miên mơ hồ nghĩ, tối nay Trang Trì có phải đã uống rất nhiều rượu không?

Anh không phải rất giỏi giang sao? Một Trang Trì tài ba như vậy cũng có ngày say mèm sao?

Đúng lúc Chu Miên suy nghĩ miên man, cậu cảm thấy một nụ hôn khẽ rơi trên môi.

Đó là một nụ hôn rất trân trọng, không hề mang theo bất kỳ sự mạnh mẽ hay du͙© vọиɠ nào.

Cứ như thể họ thực sự là một cặp vợ chồng hạnh phúc, người vợ quý phái đã ngủ say từ sớm, còn người chồng mệt mỏi trở về nhà vào đêm khuya, chỉ cần nhìn thấy người vợ yêu quý là đủ để xua tan mọi mệt mỏi.

Thật đáng tiếc, có những tình cảm cuối cùng chỉ là một phía. Giống như việc Trang Trì giả vờ không biết Chu Miên chưa ngủ, và cũng không biết khi anh ta quay lưng đi, Chu Miên đã bực bội lau môi.

Cứ như thể giả vờ không biết, không nhìn thấy, thì mọi chuyện sẽ không tồn tại.

*