Chiếc xe hơi màu trắng đậu ngay dưới lầu. Trang Trì tự nhiên mở cửa xe bên ghế phụ cho Chu Miên, đôi mắt màu trà trong như nước thu chăm chú nhìn anh ngồi vào. Anh đi vòng qua rồi ngồi vào ghế lái.
Vừa lên xe, Chu Miên đã mở điện thoại, tùy tiện vào một trò chơi nhỏ để chơi.
Trang Trì liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu, giọng nói vẫn mang âm điệu dịu dàng: “Miên Miên, đừng chơi game liên tục như vậy, lát nữa sẽ chóng mặt đấy.”
Chu Miên ậm ừ một tiếng, vẫn không thèm để ý đến anh. Dường như với cậu, trò chơi trong tay còn hấp dẫn hơn bạn trai mình nhiều.
Lòng bàn tay Trang Trì nắm chặt vô lăng, vẻ mặt bình tĩnh không để lộ một chút bối rối nào của đêm qua.
Chiếc xe nhanh chóng đến cổng công ty. Trang Trì đến gần Chu Miên, hôn lên đôi môi xinh đẹp của cậu một cách tự nhiên và thân mật. Môi anh lưu luyến và có chừng mực dừng lại ở nốt ruồi nhỏ xinh xắn dưới môi đối phương.
“Hôn chào buổi sáng.” Anh cười, tháo dây an toàn cho Chu Miên, ánh mắt nhìn cậu với cảm xúc khó tả.
Chu Miên khựng lại, cố nhịn lại mong muốn lau môi. Suy cho cùng, cậu vẫn đang dựa vào mối quan hệ của Trang Trì để làm việc, nên tự nhiên cũng hiểu được đạo lý phải có chừng mực.
Cậu nghiêng đầu hôn vội lên má Trang Trì, đối phương rất dễ dàng hài lòng. Gương mặt nhã nhặn của anh nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Trang Trì nói nhỏ: “Miên Miên nhớ ăn cơm trưa đầy đủ nhé, tối anh sẽ đến đón em.”
Chu Miên chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của anh, gật đầu rồi mở cửa xe bước xuống.
Hôm nay Chu Miên đến sớm hơn mọi ngày năm phút. Dù sao thì cũng ở dưới mắt bố mẹ, chuyện ngủ nướng là không thể.
Cậu thong thả đi về phía thang máy, thái dương có chút nhức mỏi. Cậu thầm nghĩ, quả nhiên không nên chơi game trên xe.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau. Chu Miên theo bản năng né sang một bên, nhưng vai cậu vẫn không thể tránh khỏi bị người khác chạm phải. Tiếp theo đó là tiếng một đống tài liệu rơi lả tả xuống đất.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi, tôi gấp quá…”
Giọng nói của đối phương nghe có vẻ sợ hãi, cái giọng yếu đuối dễ bị bắt nạt khiến cậu ta càng thêm yếu ớt, bất lực.
Chu Miên theo bản năng ngước mắt nhìn đối phương. Chàng trai kia mặc một chiếc áo hoodie màu xám xịt, gương mặt thanh tú đỏ bừng, hốc mắt cũng hơi đỏ, đôi môi tái nhợt mấp máy khiến cậu ta trông vô cùng đáng thương.
Trước đây Chu Miên chưa bao giờ để ý trong công ty có người như vậy. Cậu thu lại ánh mắt, hờ hững nói: "Không sao, tôi nhặt giúp cậu."
Chàng trai kia thụ sủng nhược kinh xua tay: "Không, không cần đâu Tiểu Chu tổng."
Chu Miên không nói nhiều, ngồi xuống giúp cậu ta sắp xếp lại đồ đạc. Khi đưa tài liệu, ngón tay cậu không tránh khỏi chạm vào mu bàn tay đối phương. Tay chàng trai run lên, phản ứng mạnh như thể bị bỏng.
Chu Miên cũng cảm thấy phản ứng của cậu ta thật xấu hổ, lặng lẽ rụt tay lại. Vừa lúc thang máy đến, cậu lịch sự mỉm cười với chàng trai và nói: "Thang máy đến rồi, cậu lên lầu à?"
Gương mặt thanh tú của chàng trai đỏ bừng. Cậu ta không dám nhìn Chu Miên, chỉ cúi đầu gật loạn xạ.
Chu Miên chợt thấy đối phương giống như một con rùa đen rụt vào mai, toàn thân có vẻ đứng ngồi không yên, thu mình vào một góc tường như một cái bóng mờ nhạt. Lần đầu tiên gặp một người như vậy, Chu Miên không nhịn được cong môi cười.
Cậu ta chỉ dám di chuyển khi thang máy đến tầng 5. Có vẻ văn phòng của cậu ta ở tầng 5. Trước khi ra ngoài, cậu ta còn ôm một đống tài liệu cúi gập người 90 độ, nói liên tục mấy tiếng cảm ơn.
Chu Miên vội xua tay nói không cần.
Chuyện này chỉ là một đoạn nhỏ, Chu Miên không để tâm. Cậu đến văn phòng xử lý một vài tài liệu một cách ra dáng rồi lại bắt đầu thói quen trốn việc của mình.
*
Thời gian trôi thật nhanh, đã hơn 11 giờ rồi. Phong Cảnh Minh lần thứ ba mở điện thoại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh tự hỏi, sao thằng bạn thân còn chưa gửi tin nhắn thực đơn cho mình?
Cái thằng Chu Miên này khó chiều lắm, lát nữa mà không có cơm ăn thì chắc chắn sẽ chạy đến chỗ anh mà làm loạn, mồm mép thì châm chọc không tha.
Anh làm vậy không phải là lo lắng cho Chu Miên bị đói, chuyện đối phương có đói hay không cũng chẳng liên quan gì đến anh. Chẳng qua là anh đã nhận lời giúp, thì phải làm cho mọi việc suôn sẻ, không để người khác chê trách.
Keng. Cuối cùng điện thoại cũng sáng đèn.
Ánh mắt Phong Cảnh Minh dừng lại trên màn hình, nhưng anh cố tình chờ cho màn hình tắt đi rồi mới mở ra.
Quả nhiên là tin nhắn của Trang Trì. Đối phương cẩn thận dặn dò anh về những món Chu Miên không được ăn, dặn dò không được chiều Chu Miên bỏ bữa chính, rồi còn nhắc về hương vị trà sữa dạo gần đây Chu Miên thích.
Toàn đường, thêm trân châu trắng và trân châu dừa.
Chu Miên thích đồ ngọt, nhưng ăn nhiều sẽ bị đau răng, nên chỉ được mua ly cỡ vừa.
Phong Cảnh Minh không nhịn được cong môi. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ của anh lòa xòa trên thái dương. Gương mặt vốn sâu sắc, góc cạnh hiếm khi nào lại mang một vẻ dịu dàng, làm mềm đi đường nét lạnh lùng.