Chương 10: Món quà nóng tay

Chiếc xe hơi màu trắng rẽ vài khúc cua, nhanh chóng đến khu chung cư nơi bố mẹ Chu Miên sống.

Khu chung cư không nằm ở trung tâm thành phố S, nhưng cũng không quá xa. Gần đó có một trường cấp hai và cấp ba. Cứ đến giờ tan học, tiếng chuông quen thuộc lại vang lên, đó chính là ngôi trường cấp hai mà Chu Miên từng theo học.

Trang Trì tìm được chỗ đỗ xe, dừng xe lại. Màn đêm mờ ảo đã dần nuốt trọn ánh hoàng hôn của ban ngày.

Tâm trạng của anh trông có vẻ tốt, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt. Đó là một nụ cười không thể xác định chính xác, thậm chí có thể gọi là sự dịu dàng của hạnh phúc.

Ghế sau xe đầy ắp những món quà lớn nhỏ. Chu Miên nhìn qua loa, có những món đồ ăn mà bố mẹ cậu thích, và cả những món quà nhỏ độc đáo.

Anh ấy thật chu đáo.

Dường như có Trang Trì ở bên, Chu Miên chẳng cần bận tâm những chuyện này.

Ánh mắt của Trang Trì vô cùng dịu dàng, độ cong khóe môi còn mềm mại hơn cả cánh bướm trên bức bích họa. Bị anh nhìn như thế, Chu Miên bỗng nhiên cảm thấy trái tim mình như được ngâm trong nước ấm, vô cùng thoải mái. Lúc này đây, cậu xách đầy ắp quà cáp trên tay, cũng chẳng cảm thấy phiền hà hay oán trách, mà chỉ thấy cam tâm tình nguyện.

Anh nghiêng đầu nhìn người yêu của mình, gió đêm khẽ thổi lướt qua những sợi tóc mai lòa xòa trên thái dương. Toàn thân cậu toát lên một vẻ sống động khó tả.

"Miên Miên, bố mẹ dạo này nói là ăn cay nhiều nên có chút nóng trong, anh mua một ít đồ giải nhiệt." Giọng Trang Trì khi nhắc đến những điều này thậm chí còn rất dịu dàng, hiền lành.

Dáng vẻ của hai người lúc này chẳng khác nào một đôi vợ chồng mới cưới, chồng đi cùng vợ về nhà mẹ đẻ thăm bố mẹ.

Thấy Trang Trì xách đồ đạc lỉnh kỉnh mà vẫn vui vẻ, Chu Miên cũng không cảm thấy ngại ngùng gì. Cậu đã quen được chiều chuộng, nên sự quan tâm của bất cứ ai cũng đều được coi là lẽ đương nhiên.

Nhưng Chu Miên cũng không phải kẻ ngốc, về nhà vẫn phải tỏ vẻ chút ít.

Thế là cậu nói: "Nhiều đồ quá, để em cầm bớt cho."

Trang Trì cười lắc đầu. Thực ra, anh rất thích dáng vẻ Chu Miên dựa dẫm vào mình, điều đó khiến anh cảm thấy vui vẻ và đủ đầy.

"Không cần đâu, việc này là của bạn trai."

Vẻ mặt hiền từ của anh khắc họa một tình yêu tinh tế: "Chỉ là không rảnh tay để dắt em thôi."

Giọng nói quá đỗi dịu dàng này khiến người ta khó lòng cưỡng lại. Dù Chu Miên thường ngày có phiền muộn với anh thế nào, lúc này cũng cảm thấy hơi nóng mặt. Thanh niên quay đi, giọng nói có chút ngượng nghịu: "Ai thèm anh dắt."

Sau câu nói ấy, không khí giữa hai người đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Bố mẹ Chu Miên ở tầng 3, leo cầu thang cũng nhanh.

Chu Miên vừa gõ cửa chưa được hai tiếng, cánh cửa chống trộm đã mở ra, để lộ người bố mặc chiếc tạp dề màu xám, gương mặt tươi cười rạng rỡ.

-------------

"Biết ngay là hai đứa sẽ đến mà, mau vào thay giày đi."

Về đến nhà, Chu Miên chẳng chút khách sáo. Vừa thay giày xong đã nghía qua cái bàn: "Thơm quá, có phải mẹ làm món đầu sư tử kho tàu con thích không?"

Bà Chu lúc này từ bếp bước ra, thấy Trang Trì xách lỉnh kỉnh đồ đạc sau lưng Chu Miên thì vội gọi chồng ra đỡ, tiện thể lườm cậu con trai vô tâm vô phế của mình: "Chu Miên, con đi cùng Tiểu Trì, thấy trên tay người ta nhiều đồ thế sao không giúp đỡ một tay?"

Chu Miên vừa rửa tay xong, dựa vào bồn rửa tay nghịch điện thoại, không thèm ngẩng đầu lên. Ánh sáng mờ ảo từ màn hình điện thoại phản chiếu trong đôi mắt đen láy của cậu, lấp lánh như vảy bạc trên lưng cá.

Cậu nói một cách thiếu thành ý: "Anh ấy không cho con cầm."

Quả thật là Trang Trì không cho cậu cầm, anh ấy lúc nào cũng muốn chăm sóc cậu từng li từng tí một.

Ngón tay bà Chu suýt nữa thì chọc thủng trán Chu Miên: "Cứ biết cắm mặt vào điện thoại, chả biết thương ai cả. Tiểu Trì mà gặp phải con cũng là xui xẻo."

Chu Miên không phục, định nói gì nữa thì Trang Trì mỉm cười tiếp lời: "Không sao đâu ạ, dì. Cháu tập thể dục thường xuyên, xách nhiều đồ một chút cũng không mệt."

Bà Chu đành nói: "Chỉ có cháu mới chiều nó thôi."

Gương mặt hiền lành của Trang Trì ánh lên ý cười, nhìn về phía Chu Miên. Đôi mắt màu trà của anh tràn đầy sự thân mật và nuông chiều.

Tất nhiên bà Chu rất vui khi thấy đôi trẻ ân ái như vậy. Khi các món ăn đã được dọn lên đủ đầy, cả gia đình vui vẻ quây quần bên mâm cơm.

Người Hoa quốc khi ăn cơm luôn không tránh khỏi đủ thứ chuyện để nói. Trang Trì lúc nào cũng trò chuyện một cách ôn hòa, tao nhã, giọng điệu ổn định và nhẹ nhàng. Dù là chuyện gì mà bố hay mẹ Chu Miên hỏi, anh đều có thể đáp lại rất trôi chảy.

Một người trẻ tuổi không kiêu căng, lễ phép và ôn hòa như vậy, ai mà chẳng yêu mến.

Chu Miên ở nhà mình nên thoải mái, còn những câu hỏi của bố mẹ cậu thì cậu trả lời qua loa, phần lớn đều là Trang Trì giúp cậu trả lời một cách kín kẽ.