Chương 11: Tài liệu

Cậu ấy mím môi, khe khẽ nói: “...Xin lỗi...”

“Không sao cả, nhưng mẹ đã dặn con rất nhiều lần rồi, đập vỡ đồ thủy tinh thì tuyệt đối không được chạm vào, tránh bị thương, nhớ chưa?”

Bạc Dục Thần gật đầu, giọng vẫn lạnh nhạt: “Con nhớ rồi.”

Cùng lúc đó, tại thư phòng của Bạc Cẩn Ngự, một cơn gió lạnh như cắt da thổi thẳng về phía Chu Thần, khiến anh ta run rẩy đứng trước bàn làm việc.

Không ai ngờ rằng, sau khi tra cứu, vị bác sĩ tên Astrid ấy lại có gương mặt giống hệt người vợ cũ “đã chết” của bọn họ.

Không, không phải chỉ là “giống hệt”, mà chính là cô!

Chính là Thẩm Ninh Nhiễm.

Bạc Cẩn Ngự siết chặt bức ảnh trong tay, đôi mắt đỏ lên vì tức giận, ánh nhìn dán chặt vào gương mặt người phụ nữ trong hình.

“Cậu chắc chắn là người này?”

“Chắc chắn.” Chu Thần đã tra tới hai lần, hoàn toàn xác thực.

Sắc mặt Bạc Cẩn Ngự càng lúc càng lạnh đến thấu xương.

Không sai, chính là Thẩm Ninh Nhiễm.

Người phụ nữ năm năm trước gián tiếp hại chết con của Quan Hân Nguyệt, rồi lại biến mất không để lại dấu vết.

Khi ấy, anh nhận được hai giấy chứng tử và một đứa trẻ, nên đã hoàn toàn tin rằng cô đã chết.

Anh thậm chí còn có chút áy náy về cái chết đó.

Chính vì thế, anh đã lập mộ phần cho cô và đứa trẻ đã mất, rồi xem Bạc Dục Thần như con ruột, dốc lòng chăm sóc.

Nhưng giờ thì sao?

Cô không chết.

Còn đang làm bác sĩ ở nước Y.

Tốt lắm!

Chết giả! Gạt anh!

Tự ý bỏ đi, vứt cả con lại!

Càng nghĩ Bạc Cẩn Ngự càng giận, đột ngột đứng bật dậy: “Tới bệnh viện.”

Quan Hân Nguyệt vừa tới cửa, định mỉm cười với anh thì Bạc Cẩn Ngự mang theo một luồng khí lạnh lướt qua bên cạnh cô ta, không thèm quay đầu lại.

“A Cẩn?” Cô ta khẽ gọi.

Nhưng anh không đáp.

Quan Hân Nguyệt cau mày, không hiểu chuyện gì khiến anh tức giận đến vậy.

Cô ta bước vào thư phòng, tiện tay cầm lấy tài liệu đặt trên bàn.

Lướt mắt qua nội dung, cả người cô ta bỗng khựng lại.

Khi thấy tấm ảnh đính kèm, suýt chút nữa cô ta hét lên thành tiếng.

Là Thẩm Ninh Nhiễm!

Đúng là gương mặt ấy!

Quan Hân Nguyệt kinh hoảng lấy tay che miệng, chẳng phải Thẩm Ninh Nhiễm đã chết rồi sao?

Sao có thể trở thành bác sĩ?

Cô ta nắm chặt xấp tài liệu, lửa giận bùng lên.

Chết tiệt! Cái con tiện nhân đó sao lại sống dai vậy chứ?!

Chỉ một mình Bạc Dục Thần đã khiến cô ta đau đầu, giờ Thẩm Ninh Nhiễm còn trở lại, nếu dùng thủ đoạn mà quay lại bên cạnh Bạc Cẩn Ngự, cô ta biết làm sao?

Không!

Cô ta tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!

Năm năm trước Thẩm Ninh Nhiễm đấu không lại cô ta.

Bây giờ... cũng vậy!

Cô ta sẽ tiếp tục giẫm nát cô dưới chân!

Quan Hân Nguyệt nghiến răng, quay người bỏ ra ngoài.

Cùng lúc đó, Thẩm An Hách ăn xong bữa tối, tranh thủ đi dạo quanh biệt thự để nắm rõ địa hình.

Cậu vừa đi về thì thấy “ba tồi” và “mỹ nhân giả tạo” kia mặt mày khó chịu, một trước một sau rời khỏi nhà.

Có gì đó sai sai.

Sau khi họ đi, cậu đẩy cửa bước vào thư phòng.

Căn phòng bài trí lạnh lùng, tông xám – đen, vừa nhìn đã biết đúng gu của “ba tồi”.

Thẩm An Hách bước vào, trên sàn có một tờ giấy bị vò nhàu.

Cậu cúi người nhặt lên, mở ra xem, là tài liệu về mẹ.

Cậu nhíu mày.

Hóa ra hai người đó giận như vậy... là vì biết được thân phận của mẹ sao?

Dù thế nào đi nữa, họ đã phát hiện ra mẹ.

Cậu phải báo cho mẹ biết ngay.

Thẩm An Hách vội vã chạy ra ngoài, nhưng bị người giúp việc cản lại: “Thiếu gia, cậu định đi đâu vậy? Thiếu gia dặn là cậu không được rời khỏi nhà.”