Lục Hoài Chu cầm khăn lau mồ hôi, không nói gì.
Bất chợt, cậu hơi ngước mắt, quét mắt nhìn xung quanh, phát hiện hầu hết mọi người đều đã dần tản đi.
Nhưng bóng dáng nhỏ nhắn kia vẫn còn ở đó.
Lục Hoài Chu khẽ nhíu mày, đôi mắt đen sâu thẳm, tựa như vừa nghĩ đến điều gì đó, ánh nhìn lạnh hẳn đi.
Cậu vừa định rời đi thì một nữ sinh xinh xắn đã ôm chai nước chạy tới, giọng rụt rè:
“Lục học trưởng, uống nước đi.”
Lục Hoài Chu nhàn nhạt liếc cô gái một cái, không nói gì, nhấc chân rời đi, hoàn toàn phớt lờ.
Cô gái nhỏ đứng sững tại chỗ, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm để đưa nước cho cậu, vậy mà lại bị lơ đẹp.
Mặt cô gái đỏ bừng, ấm ức đến phát khóc.
Có người bên cạnh vội an ủi: “Thôi nào, Lục Hoài Chu vốn vậy mà, có bao giờ nhìn ai bằng ánh mắt tử tế đâu, cậu đừng để bụng. Cậu xinh thế này, người theo đuổi còn đầy ra kia kìa. Đừng buồn nữa nhé.”
Nhưng cô gái kia lại càng khóc lớn hơn.
Những nữ sinh khác vốn cũng cầm nước định đưa cho cậu, thấy cảnh tượng này thì chột dạ, chẳng ai dám tiến lên nữa.
Những người đã quyết tâm đưa nước cho Lục Hoài Chu, giờ cũng lặng lẽ kéo bạn mình vội vàng quay về lớp.
. . .
Trầm Hoan đi bên cạnh Lục Hoài Chu, tặc lưỡi cảm thán:
“Chu ca, anh đúng là lạnh lùng quá rồi đấy. Cô bé đó cũng đáng yêu mà, sao anh lại làm người ta khóc chứ?”
Lục Hoài Chu không buồn để ý, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía cổng sân bóng.
Khương Vãn đang đứng ở đó, tay cầm nửa chai nước khoáng uống dở đợi Đường Nịnh.
Ai ngờ, Lục Hoài Chu lại đi về phía cô.
Mặc dù cổng sân bóng khá rộng, nhưng theo bản năng, cô vẫn hơi nghiêng người, nhường đường cho cậu.
Thế nhưng, Lục Hoài Chu không đi tiếp mà dừng lại trước mặt cô.
Cậu đứng thẳng tắp, bóng cao lớn bao phủ lên người cô.
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khó chịu: “Đưa tôi.”
“Hả? Cái . . . cái gì?” Khương Vãn khó hiểu, không biết cậu đang nói đến thứ gì.
Lúc này, ánh mắt Lục Hoài Chu dừng lại trên chai nước khoáng trong tay cô.
Khương Vãn cuối cùng cũng phản ứng kịp, giơ chai nước lên, thử lắc lắc: “Cậu nói cái này à?”
Người trước mặt không trả lời, chỉ thấy cậu bất ngờ vươn tay giật lấy chai nước trong tay cô.
Đúng vậy, là giật lấy.
Trong mắt Trầm Hoan, đây chính là hành vi cướp trắng trợn.
Khương Khương người ta có nói là muốn đưa cho anh đâu, thế mà anh cứ thế cầm đi, chẳng phải là cướp thì là gì?
Trời nóng như thế này, cô gái nhỏ đứng ngoài trời chắc chắn vừa khát vừa nóng, vậy mà Chu ca còn giật mất nước của người ta, rõ ràng là bắt nạt.
Tội nghiệp Khương Khương.
Khương Vãn kêu lên một tiếng định giành lại chai nước, nhưng còn chưa kịp động tay, Lục Hoài Chu đã vặn nắp chai, ngửa đầu uống một ngụm.
Khương Vãn lập tức cứng đờ như thể bị thứ gì đó vô hình khóa chặt, không thể cử động.
Cái đó . . . cô đã uống rồi mà!
Cô . . . cô với cậu ta chẳng phải đã . . .
Trong khoảnh khắc ấy, Khương Vãn chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, dường như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Hơi nóng bốc lên mặt, còn bỏng rát hơn cả thời tiết ngoài trời.
Sau vài giây đờ đẫn, cô mới cử động môi, giọng nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu:
“Cái . . . cái đó tôi uống rồi . . .”
Lục Hoài Chu hơi nhướn mày, như thể đang hỏi: Thì sao?
Bộ dạng vẫn kiêu ngạo như cũ, không hề có vẻ gì là cảm thấy bất thường.
“Lục—Hoài—Chu!”
Khương Vãn nghiến răng gọi tên cậu, từng chữ từng chữ bật ra khỏi miệng, như thể hận không thể xé nát người trước mặt.
Lục Hoài Chu lại rất thích nghe cô gọi tên mình theo kiểu này.
Bởi vì, từ giọng điệu đầy tức giận này, cậu có thể cảm nhận được vị trí của mình trong lòng cô.
Cũng khá nặng đấy chứ.
Trầm Hoan cũng há hốc miệng, ngớ người:
“Chu . . . Chu ca, anh về lớp đi. Hôm nay thắng rồi, anh đừng bắt nạt Khương Khương nữa.”
Cậu ta sắp không nhìn nổi nữa rồi, thật sự làm cô gái nhỏ khó xử quá đi mất.
Ánh mắt Lục Hoài Chu tối lại, khóe môi như cười như không, đưa chai nước trong tay trở lại cho cô:
“Vậy . . . trả lại cho cậu nhé?”
Khương Vãn: “. . .”
Đúng là quá đáng!
“Cậu giữ mà uống đi.” Cô bực bội nói, người này đúng là vô lại hết chỗ nói. Nước mấy đồng người khác đưa thì không uống, lại cứ nhất quyết giành chai nước khoáng của cô, mà còn là chai cô đã uống dở nữa, có vấn đề à?
Thấy cô gái nhỏ trước mặt đang phồng má lên, hai vành tai đỏ bừng, tâm trạng của Lục Hoài Chu bỗng nhiên tốt hẳn lên. Cậu hơi cúi mắt liếc nhìn chai nước trong tay, môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói dễ nghe pha lẫn ý cười:
“Nếu đây là món quà đặc biệt bạn học Khương Vãn dành tặng tôi, vậy thì tôi nhận nhé.”
Khương Vãn: “. . .”
Cô chưa bao giờ thấy ai mặt dày vô liêm sỉ đến mức này!
Cô hung hăng trừng mắt nhìn cậu, nhưng đúng lúc đó, Lục Hoài Chu lại bất ngờ tiến gần hơn, bàn tay lớn nhẹ nhàng đặt lên đầu cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm, âm giọng trầm thấp, mang theo tia nguy hiểm:
“Nể tình nửa chai nước này, chuyện vừa nãy cậu cổ vũ người khác, tôi sẽ không tính toán nữa.”
Giọng cậu rất nhỏ, chỉ có mình Khương Vãn nghe được.
Cô bất giác ngước mắt lên sững sờ nhìn cậu.
Hàng mi khẽ run rẩy, trong lòng như có gì đó quét qua, ngưa ngứa.
Lục Hoài Chu rút tay lại, sải bước rời đi.
Cô đứng đờ ra một lúc, sau đó bật cười bất lực.
Thì ra tên này đang ghi thù?
Cô chẳng qua chỉ cổ vũ mấy người bên lớp Chín thôi mà? Đúng là nhỏ mọn!
. . .
Cùng lúc đó, ở một góc khác.
Đường Nịnh ôm chai nước khoáng, líu ríu chạy về phía Thượng Khiêm.
Lúc này Thượng Khiêm đang uống nước, trước trận đấu, ủy viên đời sống và ủy viên thể dục của lớp đã chuẩn bị sẵn hai thùng nước khoáng, dư dả lắm.
Hôm nay cậu ấy mặc đồng phục bóng rổ, dáng người cao ráo, chiếc áo rộng thùng thình khiến cậu trông có vẻ gầy hơn một chút.
Đường Nịnh đột ngột khựng lại giữa đường.
Chết tiệt, thế này thì ngượng quá còn gì!
Lớp đã chuẩn bị sẵn nước khoáng rồi, mà chính cô nàng là người cùng ủy viên thể dục đi lấy nước nữa chứ.
Haiz, đúng là bị tình yêu làm lú lẫn rồi.
Đường Nịnh, mày nhìn xem, giờ thì xấu hổ chưa?
Cô nàng đang vò đầu bứt tai vì bối rối thì Thượng Khiêm đã chủ động bước đến, trên mặt cậu vẫn là nụ cười hiền lành, ấm áp:
“Lớp trưởng, cậu đang . . .”
“À, mình chỉ đi loanh quanh xem có cần giúp gì không thôi. Mọi người mau dọn dẹp rồi về lớp đi.”
Đường Nịnh hơi hoảng, nắm chặt chai nước trong tay.
Thượng Khiêm chẳng nghĩ nhiều, tính cậu vốn ngay thẳng, chẳng có tâm tư gì phức tạp. Cậu vẫy tay:
“Những thứ này bọn mình có thể lo được, trong lớp còn mấy đứa con trai, sao lại để mấy cậu bê mấy thứ nặng này chứ?”
Nghe cậu nói vậy, Đường Nịnh cảm thấy . . . hình như cô lại thích cậu ấy thêm một chút rồi.
Cô hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí, đưa chai nước trong tay cho cậu:
“Lúc nãy mình ghé qua căng tin mua, cho cậu đấy.”
Nói xong, cô nàng lập tức nhét chai nước vào tay Thượng Khiêm, chẳng buồn nhìn phản ứng của cậu, quay đầu chạy biến.
Mấy bạn bên cạnh lập tức trêu chọc:
“Ôi chao~ Thượng Khiêm có số đào hoa ghê nha~”
Thượng Khiêm bật cười, lắc đầu, mặt hơi ửng đỏ:
“Đừng trêu mình nữa mà.”
Cậu cúi đầu nhìn chai nước khoáng trong tay, hơi nhíu mày, rồi lại nhìn về phía Đường Nịnh, lúc này đã chạy đến cổng sân bóng.
Chắc là lớp trưởng đang quan tâm mình nhỉ?
Chắc vậy rồi.
Lớp trưởng đúng là người tốt.