Câu đó . . . tôi cũng từng uống của cậu rồi . . .
Câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu Khương Vãn. Trước mắt cô là chàng trai có đôi mắt sáng trong, nụ cười nhàn nhã vương trên gương mặt tuấn tú.
Khương Vãn bỗng nhớ ra, dường như . . . có lẽ . . . Lục Hoài Chu từng uống nước khoáng của cô.
. . .
Mùa hè năm lớp 11, trường tổ chức một giải đấu bóng rổ. Lớp Một có sự góp mặt của Lục Hoài Chu và Trầm Hoan, áp đảo toàn bộ đối thủ, dễ dàng tiến vào chung kết.
Lớp Một đấu với lớp Chín, tranh chức vô địch.
Trước khi lên sân, chủ nhiệm lớp Hoàng Phi Hoành vỗ vai Lục Hoài Chu, nghiêm túc nói:
“Có đoạt được giải nhất hay không không quan trọng, quan trọng là thể hiện được tinh thần và phong thái của lớp Một.”
“Dù kết quả thế nào, chúng ta vẫn là số một.”
Được giáo viên tiếp thêm động lực, cả đội sĩ khí hừng hực. Đối thủ là lớp Chín – một lớp thường, bọn họ càng tràn đầy tinh thần chiến đấu.
Tuy thành tích học tập không so được với lớp Một, nhưng chỉ cần giành chiến thắng trong trận đấu bóng rổ này, họ có thể nở mày nở mặt, còn có thể đem ra khoe khoang.
Sau này gặp ai cũng có thể nói: Ồ, cái lớp Một giỏi nhất trường ấy à? Cũng bình thường thôi, từng thua lớp tôi rồi.
Cả hai bên đều có thực lực và tinh thần chiến đấu nên trận đấu diễn ra vô cùng kịch tính.
Vì có Lục Hoài Chu tham gia nên rất nhiều học sinh trong trường đến xem, đặc biệt là các nữ sinh. Họ đứng chật kín bên ngoài sân bóng, ba lớp người vây thành vòng trong vòng ngoài, không khác gì xem một ngôi sao nổi tiếng thi đấu.
Khương Vãn vốn đang ngồi học trong lớp. Hôm nay cô còn chưa tổng hợp xong kiến thức hóa học, bài tập cũng chưa làm, vậy mà lại bị Đường Nịnh kéo ra sân bóng rổ.
“Đường Nịnh, Nịnh ca, mình không thích xem bóng rổ, xin cậu đấy, cho mình về học bài đi mà~” Khương Vãn bị cô bạn kéo đi đến mức muốn khóc.
Cô không biết chơi bóng rổ, đến cả luật cơ bản cũng chẳng hiểu, vậy thì xem làm gì chứ? Để góp vui à? Thà ngồi trong lớp học bài còn hơn.
Đường Nịnh mới lên làm lớp trưởng học kỳ này, đúng kiểu quan mới nhậm chức phải làm ba việc lớn, nhưng quan trọng hơn cả là cô nàng muốn xem Thượng Khiêm thi đấu, tiện thể kéo Khương Vãn đi cùng.
“Bạn học Khương Vãn, mình nói với cậu với tư cách lớp trưởng đấy, mọi người đều ra cổ vũ cho lớp mình rồi, một mình cậu ngồi trong lớp là không có tinh thần tập thể đâu nhé.”
“Nhanh lên nhanh lên, trận hôm nay chắc chắn sẽ rất hay.”
Khương Vãn bất đắc dĩ đành phải theo Đường Nịnh ra sân bóng.
Nhưng thời tiết bên ngoài nóng quá, cô liền quay lại mua một chai nước khoáng ướp lạnh ở tiệm tạp hóa.
Đường Nịnh cũng mua một chai, còn trêu chọc cô: “Cậu mua nước này là để tặng ai à? Lục Hoài Chu hả?”
Khương Vãn liếc cô nàng một cái như nhìn kẻ ngốc: “Quan hệ giữa mình và cậu ta có tốt đến thế không? Mình đâu phải fan cuồng của cậu ta, sao phải đưa nước chứ?”
“Chưa kể, người tặng nước cho cậu ta nhiều không đếm xuể. Mình không giống cậu, cả ngày chỉ biết nhớ nhung Thượng Khiêm.”
“Mình mua để uống.” Khương Vãn nói xong liền vặn nắp uống hai ngụm lớn.
Đường Nịnh lắc đầu thở dài, ôm chai nước vào lòng đầy vui vẻ. Nghĩ đến việc lát nữa sẽ tặng cho Thượng Khiêm, cô nàng đã thấy hạnh phúc rồi.
Thầm thích một người thật dễ dàng thỏa mãn.
Chỉ cần người ấy nhìn mình một cái thôi cũng có thể vui cả ngày.
Đường Nịnh kéo Khương Vãn chen vào sân bóng. Vì cô thấp bé nên chỉ có thể đứng trên bậc thang bên cạnh xem. May mà xung quanh đều là bạn cùng lớp, thấy cô tới, mọi người còn chủ động nhường chỗ.
Lúc này, một nam sinh bên cạnh hỏi: “Khương Vãn, cậu cũng đến xem Chu ca thi đấu à?”
Khương Vãn lắc đầu, uống một ngụm nước khoáng: “Mình đến cổ vũ cho lớp mình.”
Cậu nam sinh cười trêu: “Thì cũng giống nhau thôi mà.”
Khương Vãn: “. . .” Cậu làm ơn nói rõ xem giống chỗ nào vậy?
Trên sân, Lục Hoài Chu vừa ném thêm một cú ba điểm.
Ngay lập tức, tiếng hét chói tai vang lên khắp sân đấu.
Quá ồn ào đến mức Khương Vãn cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Cô nhếch môi liếc về phía Lục Hoài Chu trên sân.
Hừ, đúng là được hoan nghênh thật.
Hôm nay đến xem trận đấu đông như vậy, chắc hơn một nửa là vì cậu ta.
Lúc này, Khương Vãn nghe thấy hai nam sinh bên cạnh bàn tán:
“Chu ca đúng là quá đỉnh, cú ném này mà cũng vào ba điểm, bảo sao nhiều nữ sinh thích cậu ấy. Nếu tôi là con gái, tôi cũng thích.”
“Cậu là con trai cũng có thể thích mà, đừng tự ti, bây giờ tư tưởng ai cũng khá cởi mở rồi.”
Câu này là do Khương Vãn nói.
Nam sinh kia nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng. Còn cậu bạn bên cạnh thì hóng hớt:
“Khương Vãn, cậu đừng trêu chọc cậu ấy nữa. Trong trường mình, cậu mới là chính cung đó. Người khác đều không lọt nổi vào mắt Chu ca đâu.”
Cả trường Thất Trung rộng lớn, Lục Hoài Chu nhìn ai cũng lạnh nhạt, duy chỉ có Khương Vãn là khác biệt. Tuy rằng thường xuyên bắt nạt cô, nhưng đó chỉ là kiểu trêu chọc để tăng thêm tình cảm thôi.
Ai hiểu thì tự hiểu.
Khương Vãn: “. . .” Hả? Chính cung?
“Không phải, tôi với cậu ta chẳng có quan hệ gì cả . . .” Cô định giải thích, nhưng hai người kia đã đồng loạt quay đầu, tiếp tục hào hứng xem trận đấu.
Cái gì mà chính cung chứ? Lẽ nào Lục Hoài Chu còn mở cả hậu cung à? Chậc, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
. . .
Giờ nghỉ, Lục Hoài Chu nhận khăn ướt từ Trầm Hoan lau mồ hôi trên trán. Cậu đưa mắt nhìn quanh, liền thấy một bóng dáng nhỏ nhắn trên bậc thang.
Ánh mắt cậu sâu thẳm, dừng lại ở đó vài giây, đáy mắt dần hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Cậu còn tưởng cô sẽ không đến.
Nhìn cô gái nhỏ cầm chai nước khoáng trong tay, từng ngụm từng ngụm uống nước, khuôn mặt trắng nõn vì trời nóng mà ửng đỏ, Lục Hoài Chu bỗng thấy khô miệng.
Nhưng khi Thượng Khiêm đưa nước cho cậu, cậu lại từ chối.
Bên này, trọng tài thổi còi, trận đấu tiếp tục.
Lớp Chín đã mệt lử, nhưng vẫn kiên trì thi đấu. Khoảng cách điểm số đã bị kéo giãn rất nhiều, lớp Một gần như cầm chắc chiến thắng.
Khương Vãn bỗng cảm thấy, các bạn lớp Chín cũng rất đáng khâm phục. Vì thế, hiếm hoi lắm cô mới hắng giọng, hô một câu cổ vũ cho họ.
Đường Nịnh gõ lên đầu cô: “Đậu má, Khương Khương cậu điên rồi hả? Cậu cổ vũ cho họ, thử nghĩ xem các bạn lớp mình nghe thấy thì đau lòng thế nào?”
“Đoàn kết hữu nghị là trên hết, thi đấu chỉ là phụ. Mình thấy họ cũng không dễ dàng gì.” Dù sao đối thủ là một người biếи ŧɦái như Lục Hoài Chu, bọn họ đúng là rất vất vả.
Nhưng Khương Vãn cũng chỉ hô một câu, hơn nữa giọng không lớn, may mà không ai nghe thấy.
Trên sân, Lục Hoài Chu càng chơi càng bùng nổ, tốc độ ghi điểm ngày càng nhanh.
Tỷ số chênh lệch quá lớn.
Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc.
Lớp Một giành chiến thắng áp đảo với tỷ số 45:9, đoạt chức quán quân của giải đấu bóng rổ toàn trường.
Khán giả ngoài sân reo hò vang dội.
Trầm Hoan nhận khăn từ lớp phó đời sống, lau mặt rồi ngồi phịch xuống đất vì mệt. Cậu ta nhìn Lục Hoài Chu như nhìn quái vật:
“Chu ca, anh đúng là không hổ danh Chu ca của em.”
“Hôm nay anh đỉnh thật đấy, nhất là hiệp sau. Đám người lớp Chín tuyệt vọng đến mức sắp khóc luôn rồi.”
Mọi người ai nấy đều thở hổn hển vì kiệt sức.
Chỉ riêng Chu ca như thể vừa uống thuốc kí©h thí©ɧ, hành lớp Chín đến thảm.