Lục Hoài Chu nghe vậy, chân mày hơi động, đôi mắt đen thăm thẳm nhưng sắc mặt vẫn điềm nhiên.
“Liên quan gì đến tôi?” Cậu lười biếng hỏi, thậm chí chẳng buồn nâng mí mắt.
Chỉ là, cậu lại thấy cô nhóc bên cạnh đang tỏ vẻ tò mò đến mức quên cả ăn xiên nướng trong tay. Đôi mắt hạnh to tròn mở lớn chăm chú nhìn Vũ Trí Thừa.
Lúc này, Trần Duẫn lên tiếng, cười cười có chút ngốc nghếch: “Trường Nhất Trung bọn em thì còn đỡ, có mấy anh em trụ vững, bọn chúng không dám quá ngang ngược.”
“Nhưng Chu ca à, bên Thất Trung các anh thì khác hẳn. Toàn mấy mọt sách học giỏi, không biết đánh nhau, chắc chắn không phải đối thủ của bọn chúng. Thế nên bọn em mới tiện thể nhắc anh một câu, dù sao Nhất Trung và Thất Trung cũng sát nhau, đều là trường anh em.”
Nghe vậy, Khương Vãn lập tức khó chịu, “bộp” một tiếng, cô đập thẳng que xiên nướng xuống bàn.
“Này bạn học, cậu nói chuyện kiểu gì vậy? Gì mà toàn mọt sách? Thất Trung bọn tôi ngoài học hành ra, các mặt khác cũng rất lợi hại đó, biết chưa?”
Cô có thể tự mắng, tự chê trường mình, nhưng người ngoài thì không được! Hơn nữa, Thất Trung vốn cũng là nơi “tàng long ngọa hổ” (*).
(*) Tàng long ngọa hổ (藏龙卧虎): Ý chỉ nơi có rất nhiều nhân tài ẩn giấu.
Lục Hoài Chu nhìn cô gái nhỏ nổi giận, bộ dạng hùng hổ trông rất buồn cười. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên nhưng chỉ trong chớp mắt.
Khi quay lại nhìn Trần Duẫn, ánh mắt cậu lại lạnh xuống. Ngón tay thon dài khẽ ma sát trên thân lon Coca, dù vẫn giữ dáng vẻ lười nhác nhưng lại khiến người ta vô thức thấy sợ hãi.
Trần Duẫn lập tức sửa lời: “Tất nhiên rồi, em chỉ nói một bộ phận nhỏ thôi. Phần lớn học sinh Thất Trung vẫn rất tuyệt, đặc biệt là Chu ca với chị dâu!”
“Thế còn nghe được.” Khương Vãn đắc ý nhướng mày, vừa cúi đầu định ăn tiếp thì bỗng nhận ra có gì đó sai sai.
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không ph —”
Chưa kịp nói hết câu, Vũ Trí Thừa đã cắt ngang: “Chu ca, bọn em chỉ đến nhắc nhở vậy thôi. Nếu sau này có chuyện thật, anh cứ gọi bọn em, lúc nào cũng có mặt.”
“Nay đã tình cờ gặp Chu ca với chị dâu rồi, ăn xiên nướng mà không uống rượu thì mất vui quá. Chu ca, hôm nay uống rượu trắng hay bia đây?”
Nghe Vũ Trí Thừa hỏi, Khương Vãn vô thức nhìn về phía Lục Hoài Chu, đôi mắt hạnh xinh đẹp khẽ nheo lại.
Ồ hố, nghe giọng điệu của bạn học Vũ này, thì ra Lục Hoài Chu . . . khá là biết uống? Quả nhiên, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.
Lục Hoài Chu hơi nâng mắt đối diện với ánh nhìn dò xét của cô. Cô gái nhỏ nhìn cậu từ trên xuống dưới như thể muốn nhìn thấu cậu vậy.
Lục Hoài Chu bỗng thấy cô có chút đáng yêu. Ngốc nghếch.
Chỉ là . . .
Cậu khẽ nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt: “Bỏ rồi.”
Vũ Trí Thừa gãi đầu, trong đầu lóe lên một tia sáng, dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng nói: “Vậy bọn em không quấy rầy hai người hẹn hò nữa.”
Nói xong, cậu ta kéo lấy cánh tay Trần Duẫn lôi thẳng người kia khỏi ghế.
Từ đầu đến cuối, hành động của Chu ca đều rất rõ ràng — hai cái bóng đèn bọn họ quá chói, Chu ca muốn đuổi người!
Khương Vãn: “. . .”
Trần Duẫn là một kẻ tinh ranh, đảo mắt một vòng, cười cười đầy lém lỉnh: “Bảo sao dạo này Chu ca không ra ngoài chơi nữa, hóa ra là đang bận chuyện quan trọng hahaha . . .”
“Chu ca, chị dâu, bọn em đi trước nhé!”
Hai người đút tay vào túi quần, lếch thếch lê đôi dép lê như hai hồn ma lang thang tiếp tục bước dọc con phố.
Khương Vãn chớp chớp mắt, chẳng còn tâm trạng ăn nữa.
Cô nhìn theo bóng lưng hai người họ, há miệng định nói gì đó. Vừa nãy cô còn muốn tiếp tục giải thích, ai ngờ hai tên đó chẳng ai chịu nghe.
Nói một đống linh tinh làm cô hoàn toàn bị động.
Đến khi cô lấy lại tinh thần định phản bác thì người ta đã đi mất rồi.
Khương Vãn chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lục Hoài Chu bên cạnh.
Thấy cậu đang cầm lon Coca trong tay, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Cậu hơi ngửa đầu, để mặc dòng Coca chảy xuống cổ họng, yết hầu khẽ lăn nhẹ, càng tôn lên làn da trắng ngần.
Vô thức, Khương Vãn khẽ liếʍ môi.
Trên môi cô vẫn còn đọng lại chút vị ngọt của Coca.
Giống như . . . đang cùng cậu uống vậy.
Nhận ra mình vừa làm gì, mặt Khương Vãn lập tức đỏ bừng.
Cô vội cúi đầu, nhẹ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng:
“À, lúc nãy tôi còn tưởng hai người đó là mấy tên du côn ngoài xã hội đấy.”
“Cậu quen họ thế nào vậy?”
Lục Hoài Chu đặt lon Coca xuống bàn, thản nhiên đáp: “Bạn cùng trường cấp hai. Lên cấp ba có chơi với nhau vài lần.”
“Tôi thấy bọn họ hút thuốc . . . cậu trước đây có . . .” Khương Vãn đang nói dở, nhưng nửa câu sau đến miệng lại bị cô nuốt trở lại.
Cô cảm thấy mình không nên hỏi.
Dù gì cô cũng chẳng phải trưởng bối của Lục Hoài Chu, càng không phải người có quan hệ gì đặc biệt với cậu, đào bới chuyện riêng của cậu như vậy dường như hơi quá.
Hơn nữa, nếu cậu muốn nói chắc chắn sẽ tự nói thôi.
Nhưng, có một vấn đề cô cảm thấy cần phải làm rõ.
Lục Hoài Chu nhìn cô gái nhỏ bên cạnh bỗng nghiêm túc nhìn mình, vẻ mặt chính nghĩa ngời ngời:
“Bạn học Lục Hoài Chu, tôi nghĩ vừa rồi hai người họ đã hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta rồi.”
“Tự nhiên gọi tôi là chị dâu, tôi giải thích thế nào bọn họ cũng không nghe. Cậu biết tại sao không?”
Lục Hoài Chu rất nể mặt mà nhướng mày: “Tại sao?”
“Là vì cậu không lên tiếng đấy! Lần sau gặp phải tình huống này, chúng ta phải làm rõ đúng không? Cậu phải nói với bọn họ chúng ta không phải loại quan hệ đó.”
Ít nhất là bây giờ chưa phải.
Bị người ta gọi như vậy, tuy chẳng mất miếng thịt nào, nhưng cứ thấy kỳ kỳ sao đó.
Lục Hoài Chu hơi nghiêng người, khoảng cách giữa cậu và cô càng gần hơn.
Chỗ này vốn đã chật chội, bàn sát bàn, người sát người, ghế ngồi lại nhỏ. Lục Hoài Chu cao lớn, chân dài, ngồi như vậy đã có phần không thoải mái, lúc cậu vừa động, chân dưới bàn cũng nghiêng theo, không lệch đi đâu mà dán thẳng vào đôi chân trắng nõn của Khương Vãn.
Cô theo phản xạ rụt chân lại, mặt càng đỏ hơn, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của chàng trai, còn ngửi thấy mùi hương mát lạnh nhàn nhạt trên người cậu.
Giọng nói khàn khàn của cậu vang lên, rõ ràng chưa uống rượu nhưng lại phảng phất một chút men say, lười nhác, trầm thấp và đầy mê hoặc:
“Chúng ta . . . loại quan hệ đó, là quan hệ gì?”
Lần này, đến tai Khương Vãn cũng đỏ lên.
Đầu óc như đột nhiên bị chập mạch, cô bối rối lắp bắp giải thích:
“Chính là quan hệ yêu đương đó.”
Giọng nhỏ đến mức đáng thương.
Nói xong, cô căng thẳng đến mức lập tức cầm lon Coca trên bàn lên, ngửa đầu uống liền mấy ngụm, mong xua đi hơi nóng trên mặt.
Lục Hoài Chu nghe cô trả lời, ánh mắt khẽ sáng lên.
Cậu liếc nhìn lon Coca trong tay cô, mắt đong đầy ý cười, giọng điệu bất đắc dĩ nhưng mang theo chút cưng chiều:
“Uống chậm thôi.”
Nghe thấy cậu nói vậy, Khương Vãn mới chợt nhận ra có gì đó . . . rất không ổn.
“Bùm” một tiếng, như thể có thứ gì đó nổ tung trong đầu cô.
Cô nhìn chằm chằm lon Coca trong tay, khuôn mặt lộ vẻ tuyệt vọng.
Sau đó lại ấm ức liếc sang Lục Hoài Chu.
Hình như . . . lon Coca này . . . là của cậu thì phải . . .
Đôi mắt long lanh, đuôi mắt hơi ửng đỏ, trông vô cùng quyến rũ.
Lục Hoài Chu khẽ nhếch môi, nụ cười đẹp đến mê người:
“Trước đó tôi cũng từng uống của cậu rồi, không chê đâu.”