Lục Hoài Chu và Khương Vãn đã học cùng nhau hơn hai năm.
Trong suốt hai năm này, cậu thường xuyên nghe cô và Đường Nịnh bàn luận về tiểu thuyết, hoặc đi mượn sách của người khác. Trước đây, cậu cũng từng có may mắn được đọc một quyển.
Sau khi đọc xong, cảm giác thật . . . khó mà diễn tả.
Nhưng đó là sở thích của người khác, là thứ mà người khác yêu thích, cậu không thể chê bai.
Chữ “tôn trọng” này, cậu đã học từ hồi tiểu học, vậy mà có một số người sau khi trưởng thành lại không hiểu được.
Khương Vãn chỉ gửi cho cậu một biểu tượng đeo khẩu trang, ý bảo cậu im lặng.
Lục Hoài Chu cụp mắt xuống tiếp tục đọc sách.
Khi tập trung làm một việc gì đó, thời gian dường như trôi qua nhanh hơn hẳn.
Ở bàn bên cạnh, có người lần lượt đứng dậy rời đi. Có cả phụ huynh đưa con nhỏ đến đọc sách, lúc này cũng chuẩn bị ra về. Đứa trẻ líu ríu đòi ăn KFC nhưng bị bố mẹ “suỵt” một tiếng, nghiêm khắc bảo nó không được nói chuyện.
Khương Vãn đang đọc tiểu thuyết thì bị âm thanh vừa rồi làm gián đoạn. Cô nhìn đồng hồ, đã bảy giờ.
Cô đặt điện thoại xuống, phát hiện Lục Hoài Chu đối diện không biết từ lúc nào đã ngừng đọc sách, lười biếng tựa vào lưng ghế. Tóc mái rủ xuống trán, làm gương mặt lạnh lùng điển trai ấy thêm vài phần dịu dàng.
Trong mắt cậu lấp lánh ý cười, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, mí mắt hơi rủ xuống chăm chú nhìn điện thoại.
Khương Vãn hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại truyền vào tai cậu: “Chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt Lục Hoài Chu chạm vào cô có chút bối rối cất điện thoại đi, cùng cô rời khỏi thư viện.
. . .
Trong trung tâm thành phố có một con phố chuyên bán đồ ăn, cả con phố toàn là quán ăn, quán vặt, lẩu nướng đủ loại.
Hai người chậm rãi bước đi trên phố. Khương Vãn nắm quai balo, mắt đảo quanh mấy vòng, cuối cùng dừng lại ở một quán nướng.
Trong lòng cô có một giọng nói không ngừng gào thét: Hu hu hu, thật sự rất muốn ăn đồ nướng! Xiên nướng, cánh gà nướng . . . Nhưng lại có một giọng khác giữ cô lý trí: Bình tĩnh nào, hôm nay cậu mời Lục Hoài Chu ăn, phải để cậu ấy quyết định, không thể chỉ nghĩ đến bản thân!
Lục Hoài Chu cảm thấy cô càng lúc càng đáng yêu.
Mắt cứ dán chặt vào quán nướng kia, trông như sắp chảy nước miếng, nhưng không biết đang đấu tranh điều gì, lúc thì nhíu mày, lúc thì thở dài.
Chỉ thấy cô bĩu môi, chậm rãi quay người lại, hiếm khi lễ phép hỏi: “Cậu muốn ăn gì?”
Lục Hoài Chu hờ hững đáp: “Ăn gì cũng được.”
Nghe câu trả lời này, không ngoài dự đoán, mắt Khương Vãn lập tức sáng rực như có sao băng lướt qua, nụ cười hệt như một đứa trẻ mới vài tuổi.
“Tôi nghe nói quán nướng kia khá ngon, nếu cậu thích, chúng ta có thể uống chút gì đó.”
Lục Hoài Chu nhướng mày, chậm rãi bước bên cạnh cô, hỏi: “Cậu cũng biết uống rượu à?”
Khương Vãn: “Tôi có nói uống rượu đâu.”
“Chúng ta có thể uống chút . . . Coca.”
Lục Hoài Chu: “. . .”
Quán nướng này không lớn nhưng rất đông khách. Khi Khương Vãn và Lục Hoài Chu đến, chỉ còn lại một bàn trống.
Hai người chọn món, mua thêm hai lon Coca, vừa chuẩn bị ăn thì một giọng nam thô kệch vang lên:
“Đây chẳng phải là Chu ca sao?”
Khương Vãn giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu, nhìn thấy hai thiếu niên đang đứng không xa.
Cả hai trông tầm tuổi họ, khoảng mười bảy mười tám, mặc áo thun và quần short đơn giản, dưới chân là dép tông.
Một người còn kẹp điếu thuốc trên tay.
Khương Vãn đưa ánh mắt dò hỏi về phía Lục Hoài Chu, trong lòng đã nhanh chóng suy diễn ra vô số tình huống.
Chẳng lẽ hai người này là đồng bọn của đám du côn hôm trước ở cổng trường? Đến tìm Lục Hoài Chu báo thù, vì hôm đó cậu đã đấm gãy răng cửa của chúng?
Không đúng không đúng, người kia đang cười, trông còn có vẻ rất thân thuộc nữa.
Chẳng lẽ . . . cũng là bị Lục Hoài Chu đánh rồi thành bạn luôn?
Lục Hoài Chu giơ tay nhẹ nhàng ấn lên đầu cô: “Lo ăn đi, đừng suy nghĩ lung tung.”
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, cậu liền biết cô gái này lại đang tưởng tượng ra mấy chuyện linh tinh rồi.
Khương Vãn im lặng uống một ngụm Coca, khẽ liếʍ môi, vừa hay thấy hai tên “lưu manh” kia đã bước đến trước bàn.
“Chu ca, đây là chị dâu à?” Người kia ngậm điếu thuốc cười đầy vẻ lưu manh.
Khương Vãn ho khẽ một tiếng, may mà lúc này chưa uống Coca, nếu không chắc chắn sẽ bị sặc đến chết.
Lục Hoài Chu không trả lời, chỉ lười biếng nâng mí mắt lên, ánh mắt phảng phất chút lạnh lùng: “Dập thuốc đi.”
Người kia sững lại nhưng cũng xem như biết nghe lời, lập tức dụi thuốc rồi ném vào thùng rác bên cạnh.
Lúc này, tên còn lại cười cười, giọng điệu lấy lòng: “Chu ca, lâu rồi không gặp, mà chỗ này cũng chẳng còn bàn trống, hay là chúng ta ngồi chung đi?”
Khương Vãn tiếp tục uống Coca, ánh mắt hết nhìn Lục Hoài Chu lại đảo qua hai người kia. Quả nhiên là quen nhau. Nghe giọng điệu này, có vẻ trước đây còn có chút quan hệ gì đó?
Lục Hoài Chu ừ một tiếng, không nói thêm gì, gắp cánh gà nướng bỏ vào đĩa trước mặt Khương Vãn. Cô vốn là người nhát gan, sợ phiền phức, lúc này chỉ có thể lặng lẽ ăn đồ ăn của mình.
Cô cầm lấy cánh gà, vui vẻ gặm ngon lành.
Cậu thanh niên vừa gọi cô là chị dâu lại cười nói: “Chu ca với chị dâu đúng là tình cảm thật.”
Khương Vãn suýt nữa bị miếng thịt trong miệng làm nghẹn, vội ho khan hai tiếng. Hình như bị tiêu cay xộc vào cổ họng, vừa ngứa vừa rát, cô ho đến đỏ cả mặt.
Ánh mắt Lục Hoài Chu trầm xuống, cầm ly nước bên cạnh đưa cho cô, giọng trầm thấp: “Uống nước đi.”
Khương Vãn vội vàng cầm lấy ly trà trước mặt uống một hơi, dòng nước mát chảy xuống cổ họng khiến cô dễ chịu hơn nhiều.
Mặt cô vẫn còn đỏ, vội vàng xua tay giải thích: “Đừng gọi bậy, tôi không phải chị dâu gì hết.”
Không phải chứ, sao tự nhiên cô lại thành chị dâu rồi? Với cả, mắt người này có vấn đề à? Sao lại nhìn ra cô và Lục Hoài Chu tình cảm chứ?
“Chị dâu à, đừng gạt bọn em. Đây là lần đầu tiên bọn em thấy Chu ca ngồi cùng một cô gái, chị không phải chị dâu thì là . . .”
Cậu ta còn chưa nói hết câu đã bắt gặp ánh mắt dữ dằn của Khương Vãn, lập tức cười ha hả, chuyển chủ đề: “À, để em giới thiệu chút, em là Trần Duẫn, còn tên bên cạnh trông hơi xấu trai này là Vũ Trí Thừa.”
Lời vừa dứt, người bên cạnh liền giơ tay gõ mạnh vào đầu cậu ta: “Đồ ngốc, có thể nói chuyện đàng hoàng được không? Ai xấu hả?”
“Tôi xấu.” Trần Duẫn thản nhiên chỉ vào mình.
Khương Vãn nhìn hai người này, cảm thấy hình như họ không có ác ý, liền nhẹ gật đầu coi như chào hỏi: “Chào các cậu, tôi là Khương Vãn.”
Trần Duẫn cười tít mắt nịnh nọt: “Tên của bạn Khương nghe hay thật, vừa nghe đã biết là tiểu thư khuê các dịu dàng. Không chỉ tên hay, người cũng xinh nữa.”
Con gái ai mà chẳng thích được khen. Khương Vãn tuy mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã vui vẻ lắm rồi.
Đúng như Lục Hoài Chu nói, cô là người dễ thỏa mãn.
Lục Hoài Chu nghiêng đầu nhìn Trần Duẫn, trong đôi mắt đen sâu thẳm như phủ một lớp băng lạnh lẽo. Gương mặt lạnh lùng, giọng điệu thờ ơ: “Có chuyện thì nói, không có thì cút.”
Trần Duẫn lập tức túm lấy quần của Vũ Trí Thừa bên cạnh, rõ ràng là bị dọa sợ.
Chu ca hình như . . . giận rồi?
Vũ Trí Thừa cười gượng hai tiếng, gãi đầu: “Chu ca, bọn em nghe nói dạo gần đây có một nhóm người hay chặn học sinh ở cổng trường để cướp tiền nên muốn báo với anh một tiếng. Trường Nhất Trung của bọn em đã có mấy người bị chặn rồi.”