Chương 26: Nắm tay

Bên cạnh Hoàng Phi Hoành có một cậu bé tầm mười tuổi, đeo một cặp kính dày cộm. Khương Vãn đã từng gặp qua, đó là con trai của thầy Hoàng.

Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Phi Hoành, cô lại có chút hoảng hốt.

Rõ ràng đâu có làm chuyện gì xấu.

Cô hít sâu một hơi tiếp tục bước vào trong.

Vừa vào sảnh lớn, Hoàng Phi Hoành đã dẫn con trai đi mua vé. Khương Vãn đột nhiên dừng bước, nhìn thẳng về phía trước rồi khẽ kéo áo Lục Hoài Chu:

"Thầy Hoàng chắc không thấy chúng ta đâu nhỉ?"

Lục Hoài Chu khẽ nhếch môi, tâm trạng dường như rất tốt: "Dù có thấy thì sao? Cậu làm gì có lỗi à?"

Cậu nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ánh lên nét cười đầy hứng thú.

Bị cậu hỏi vậy, Khương Vãn bỗng có chút chột dạ. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô đâu có làm gì sai, chỉ là không hiểu sao vẫn cứ cảm thấy kỳ quặc, trong lòng thấp thỏm không yên.

Cô nhìn về phía trước, hàng mi cong khẽ rung rồi cắn răng tiếp tục đi vào trong.

Lục Hoài Chu không nói gì, cứ thế đi theo cô. Ai ngờ vừa đi được vài bước, Hoàng Phi Hoành hình như đã mua xong vé, thoáng như sắp quay người lại.

Khương Vãn hoảng quá, lập tức nắm lấy tay Lục Hoài Chu kéo chạy ra ngoài.

“Ơ? Vừa rồi hình như mình nhìn thấy . . . ” Hoàng Phi Hoành xoay người, đẩy gọng kính, có chút nghi hoặc. Ông vừa trông thấy Lục Hoài Chu và Khương Vãn sao?

"Bố ơi, bố nhìn gì thế? Chúng ta vào thôi, con muốn xem Hồ Ba!" Cậu bé kéo tay Hoàng Phi Hoành rồi đưa ly Coca trong tay cho ông.

Hoàng Phi Hoành khẽ cau mày, nhưng nhanh chóng giãn ra, dắt con trai đến quầy kiểm vé.

. . .

Cuối tháng Tám, thời tiết ở thành phố này vẫn vô cùng oi bức.

Mặt trời chói chang, không khí nóng bức đến mức khiến người ta khó chịu. Trên đường, tiếng còi xe và tiếng trò chuyện của người qua lại hòa vào nhau.

Lục Hoài Chu cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bàn tay mình.

Tay cậu đang bị cô nắm chặt.

Tay cô rất nhỏ, trắng nõn như một miếng ngọc dương chi. Dù chỉ nắm lấy ngón tay cậu, nhưng lại khiến cả người cậu như bị ảnh hưởng, nóng lên như thời tiết hôm nay.

Chàng trai dáng người cao gầy, bước chân lười biếng nhưng cũng chẳng phản kháng, cứ thế để mặc cô kéo đi.

Khóe môi cậu hơi cong lên, tạo thành một độ cong đẹp mắt, vừa tùy ý vừa cuốn hút.

Chạy một lúc, có lẽ mệt rồi, Khương Vãn dừng lại, thở hổn hển.

Vì vừa chạy vội, cộng thêm thời tiết nóng nực, gương mặt cô ửng đỏ như tuyết trắng bị nhuộm một tầng màu hồng, trông vừa đáng yêu lại vừa mê hoặc.

Cô không yên tâm quay đầu nhìn lại: "Thầy Hoàng không thấy chúng ta chứ?"

Lục Hoài Chu nhướng nhẹ mày, giọng điềm nhiên: "Chắc là không." Dù có thấy thì cũng chẳng sao.

Khương Vãn hít sâu một hơi, lúc này mới nhận ra mình vẫn đang nắm tay cậu.

Giống như bị bỏng, cô vội vàng buông ra rồi lùi lại một bước.

"Cái đó . . . cái đó . . . tôi . . . tôi chỉ hơi căng thẳng, sợ thầy Hoàng hiểu lầm gì đó nên mới . . ."

Cô chớp đôi mắt hạnh long lanh, nhìn cậu đầy chờ mong, môi đỏ khẽ mím lại như thể sợ cậu sẽ nói ra điều gì kỳ quái.

Lục Hoài Chu liếc nhìn tay mình rồi lại dời ánh mắt lên gương mặt cô: "Ý cậu là chuyện nắm tay tôi hay chuyện kéo tôi chạy?"

Khương Vãn: ". . ."

Sao cô cứ có cảm giác cậu đang cố tình nhấn mạnh vào chữ “nắm tay” thế nhỉ?

Cô mím đôi môi khô khốc, nhất thời bị hơi nóng làm cho không biết phải trả lời thế nào.

Lục Hoài Chu thì không vội, cứ đứng trước mặt cô, chờ cô lên tiếng.

Chốc lát sau, Khương Vãn đưa tay quạt quạt mặt mình, né tránh câu hỏi: "Thực ra tôi cũng không chột dạ, chỉ là sợ thầy Hoàng hiểu lầm. Với lại, vừa rồi tôi thấy con trai thầy cứ nhìn chằm chằm vào poster "Tróc Yêu Ký", biết đâu hai người họ cũng xem suất chiếu giống mình thì sao, vậy chẳng phải rất ngại à?"

Lục Hoài Chu nhướng mày khẽ, ánh mắt sâu thẳm không rõ cảm xúc.

Khương Vãn biết cậu khó lừa, lại càng khó dỗ, bèn đổi giọng:

"Thực ra thì, đột nhiên tôi nghĩ ra một chỗ khác còn hay hơn, còn phù hợp với chúng ta hơn cả xem phim."

Nói rồi, cô còn nháy mắt với cậu một cái.

Lục Hoài Chu khẽ nhướng mày.

Cậu nghĩ, cô đã nói vậy rồi, chắc chắn chỗ này sẽ chẳng hay ho gì. Ít nhất không thể bằng rạp chiếu phim được.

Thư viện thành phố.

Hôm nay là Chủ nhật, thư viện khá đông người.

Khương Vãn đặt ly trà sữa lên bàn, sau đó đẩy một ly đến trước mặt Lục Hoài Chu.

Cậu ngồi đối diện cô, một tay chống đầu nghiêng mắt nhìn cô.

Ánh mắt ấy khiến Khương Vãn cảm thấy chột dạ vô cùng, chỉ biết cười ngốc nghếch với cậu.

Ngay sau đó, cô lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn QQ cho cậu:

"Tôi thấy thư viện rất hợp với chúng ta đấy chứ."

Nhìn thấy tin nhắn này, trong một khoảnh khắc, Lục Hoài Chu thực sự muốn buông lời chửi thề.

Mọi chuyện đúng như cậu đoán, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.

Cậu khẽ nâng mi mắt liếc nhìn cô gái nhỏ ngồi đối diện rồi trả lời:

"Không phải nói mời tôi đi xem phim à?"

Khương Vãn: "Tối nay tôi mời cậu ăn cơm nhé."

Lục Hoài Chu: ". . ."

Khương Vãn hút một hơi trà sữa mát lạnh, sau đó đứng dậy đi tìm sách.

Cô đi đến khu tiểu thuyết, chọn một quyển ngôn tình hiện đại. Đến khi quay về, Lục Hoài Chu cũng đã lấy sách xong, ngồi vào chỗ chăm chú đọc.

Khương Vãn tò mò nghiêng người về phía trước muốn xem cậu đang đọc gì.

Nhưng khi nhìn thấy một chuỗi công thức và sơ đồ cấu trúc phức tạp, cô lập tức mù tịt.

Không phải thứ họ học trên lớp mà có vẻ liên quan đến lập trình mạng.

Khương Vãn mím môi định rút người về thì Lục Hoài Chu chợt ngẩng đầu.

Đôi mắt sâu thẳm của cậu chợt chạm vào ánh mắt cô.

Khoảnh khắc ấy, cô bỗng ngẩn người.

Không ngờ, cậu đột nhiên giơ ngón trỏ lên khẽ gõ một cái vào trán cô.

Giọng cậu trầm thấp, khàn khàn: "Đọc sách đàng hoàng đi."

Khương Vãn xoa trán, bĩu môi, phồng má tỏ vẻ bất mãn rồi ngồi xuống.

Trong mắt cô, Lục Hoài Chu là kiểu người dù bình thường trông có vẻ lười biếng, nhưng khi đã tập trung vào việc gì thì rất chuyên tâm.

Một khi cậu nghiêm túc làm gì đó, người khác khó mà quấy rầy được.

Có lẽ, đây cũng là lý do cậu luôn đứng nhất lớp.

Khương Vãn mở quyển tiểu thuyết ra vui vẻ đọc.

Giai đoạn đầu, nam nữ chính chưa đến với nhau, đấu khẩu không ngừng, thậm chí còn có những pha dở khóc dở cười, khiến cô xem mà cười tít mắt.

Nhưng vì đang ở thư viện, không thể cười quá lố, nên cô đành che miệng, cố nhịn để không phát ra tiếng, đến mức mặt hơi ửng đỏ.

Lục Hoài Chu vừa ngẩng đầu đã thấy cô gái nhỏ ngồi đối diện khuôn mặt tràn đầy ý cười, che miệng nhịn cười đến mức đỏ cả má.

Cậu biết cô đang đọc gì, chỉ thấy buồn cười.

Đúng là một cô gái đơn thuần, chỉ đọc tiểu thuyết thôi mà cũng có thể vui vẻ đến vậy, thật dễ thỏa mãn.

Lục Hoài Chu hơi nheo mắt, lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô:

"Bớt đọc mấy loại truyện tổng tài bá đạo đi."

Điện thoại rung lên, Khương Vãn liếc cậu một cái, nhanh chóng gõ tin nhắn đáp lại:

"Tôi không đọc truyện tổng tài."

Lục Hoài Chu nhướng mày, ngón tay thon dài tiếp tục gõ chữ:

"Ồ? Vậy hôm nay là thiếu gia bá đạo? Luật sư bá đạo? Hay bác sĩ bá đạo?"

Khương Vãn: ". . ."