Chương 25: Cậu đừng cách xa tôi quá

Sáng Chủ nhật, Chu Lăng Ý đang làm bữa sáng thì thấy Khương Vãn đã dậy rồi.

Thấy cô dậy sớm như vậy, Chu Lăng Ý đặt trứng chiên vào đĩa, hỏi: “Khương Khương, hôm nay con định đến thư viện à?”

Khương Vãn rất chăm học, cuối tuần thường xuyên đến thư viện để ôn bài.

“Hôm nay không đi ạ.” Khương Vãn tiện tay lấy một cái quẩy cắn một miếng thật to, trông có vẻ vô cùng thỏa mãn.

Chu Lăng Ý cởi tạp dề, lau tay rồi dịu dàng nói: “Ừ, ở nhà nghỉ ngơi cũng tốt. Dù sắp lên lớp 12 rồi, con cũng đừng tự tạo áp lực quá lớn nhé.”

Đối với một bà mẹ đơn thân bình thường, điều duy nhất bà mong muốn là Khương Khương của mình có thể sống vui vẻ. Chỉ cần con bé không đi sai đường, những thứ khác bà đều có thể chiều theo con.

“Aiya, sắp trễ giờ làm rồi. Con nhớ ăn trứng chiên đi, trưa có thể ăn ở ngoài, tối mẹ về nấu cơm.”

“Mẹ, tối nay có thể con sẽ ăn ngoài với bạn.” Khương Vãn nhìn bà, bỗng nhiên có chút chột dạ.

Chu Lăng Ý rất thoải mái, chỉ dặn dò cô chú ý an toàn rồi nhanh chóng ra khỏi nhà.

Sau khi mẹ đi, Khương Vãn mở máy tính, tìm kiếm các bộ phim mới chiếu gần đây.

“Tróc Yêu Ký” có vẻ cũng được, có suất chiếu vào buổi chiều.

Vé xem phim mà Tống Cảnh Nghiễn tặng là suất tối. Nếu đi với Lục Hoài Chu vào buổi tối thì hơi kỳ lạ, hơn nữa, cầm vé của Tống Cảnh Nghiễn đi xem với Lục Hoài Chu . . . cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Chống cằm suy nghĩ một lát, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, cuối cùng, cô gửi tin nhắn QQ cho Lục Hoài Chu:

“Bốn giờ chiều, gặp nhau trước cổng khu chung cư.”

Suất chiếu lúc 4:30, xem xong vừa vặn đi ăn tối.

. . .

Cùng lúc đó, ở tòa nhà đối diện, Lục Hoài Chu đang thay quần áo.

Thay một bộ xong, cậu bước ra khỏi phòng, giọng điềm nhiên: “Ông thấy bộ này thế nào?”

Ông cụ Tần đứng ở cửa đẩy nhẹ gọng kính lão, nheo mắt đánh giá: “Cũng được, nhưng mấy bộ quần áo của cháu có khác gì nhau đâu, toàn là áo thun đen với áo thun trắng, chẳng có chút sáng tạo nào cả. May mà con bé Khương Khương đã quen rồi.”

“Chắc nó sẽ không chê cháu đâu.”

Lục Hoài Chu nhếch môi cười nhạt. Cái ông già này, đúng là lắm chuyện.

Sớm biết thế đã không kể chuyện đi xem phim cho ông nghe.

Từ lúc nghe tin cậu sắp đi xem phim với Khương Vãn, ông cụ đã vui đến mức cười không khép được miệng, còn bắt cậu thay một bộ quần áo bảnh bao hơn.

Lằng nhằng đến tận bây giờ.

Ông cụ ngồi xuống ghế sô pha, đảo mắt nhìn Lục Hoài Chu đang đứng bên cạnh, rồi nghiêm túc dặn dò:

“Khương Khương là một cô gái tốt, cháu phải đối xử với con bé thật tử tế.”

“Đừng có đem cái thói hư hỏng trước đây của cháu áp lên nó.”

Hồi trước, Lục Hoài Chu không như bây giờ. Tuy học giỏi nhưng vẫn là một tên nhóc ngang tàng, ai nói gì cũng chẳng thèm nghe. Đánh nhau, bar bủng, hút thuốc, uống rượu . . . không thiếu trò gì.

Hai năm nay đã thay đổi nhiều, nhưng ngày khai giảng lớp 12, cậu vẫn còn mò đến tiệm net, chẳng ai biết sau đó vì sao lại không đi nữa.

Có điều, ông cụ nhìn ra được từ lâu rồi – thằng nhóc này, chỉ có Khương Khương mới trị được nó.

Lục Hoài Chu bắt đầu thấy phiền: “Được rồi, ông cứ xem tivi của ông đi. Cháu vào phòng đây.”

Trở về phòng, vừa mở điện thoại, cậu đã thấy tin nhắn của Khương Vãn.

Còn có tin nhắn của Trầm Hoan.

“Chu ca, làm ván game không? Em đã sẵn sàng ra trận rồi.”

Lục Hoài Chu lạnh lùng trả lời một chữ: “Không.”

Cậu tiện tay ném điện thoại lên giường rồi lấy vở ghi chép cùng sách vật lý từ trong cặp ra bắt đầu viết.

Mới viết được một công thức, cậu bỗng khẽ cười.

Nếu là hai năm trước, chắc chắn cậu sẽ tự thấy bản thân bây giờ vừa buồn cười vừa ấu trĩ.

Ngay cả với việc học của chính mình, cậu cũng chưa từng để tâm đến vậy.

Cánh cụt nhỏ à, cậu đừng để tôi thất vọng đấy.

. . .

Con gái khi tâm trạng vui vẻ thường thích mặc váy.

Hoặc cũng có thể, một số cô gái sẽ mặc váy khi đứng trước người mà họ thích.

Hôm nay, Khương Vãn mặc một chiếc áo thun màu kem, phối với váy xếp ly kẻ sọc tím xanh. Trên vai cô là một chiếc túi nhỏ màu hồng.

Làn da cô vốn đã rất đẹp, ngũ quan lại tinh xảo dịu dàng. Bộ đồ hôm nay càng tôn lên vẻ đáng yêu ngoan ngoãn của cô.

Vừa bước xuống tầng cô đã nhìn thấy Lục Hoài Chu.

Chàng trai đứng dưới lầu, một tay đút túi quần, tay còn lại lướt màn hình điện thoại một cách nhàm chán, mí mắt hơi rũ xuống, vẫn là dáng vẻ lười biếng ấy. Có lẽ vì nghe thấy tiếng động, cậu chợt ngước mắt lên, nhìn về phía Khương Vãn đang đứng trên bậc thang.

Bất ngờ chạm phải đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của cậu, Khương Vãn hơi sững người, sau đó mới nhanh chóng bước xuống mấy bậc thang cuối cùng.

“Không phải tôi bảo cậu đợi ở cổng khu chung cư sao?” Cô lên tiếng trước, giọng điệu có vẻ như còn mang theo chút trách móc.

Lục Hoài Chu nhìn thiếu nữ rạng rỡ xinh đẹp trước mắt, hơi mất tự nhiên mà dời ánh mắt đi, giọng nói có phần khô khốc: “Chẳng phải cũng như nhau à?”

Khương Vãn đưa tay gãi mũi, cũng đúng nhỉ, bị cậu hỏi lại, cô bỗng cảm thấy mình hơi ngốc.

Cô lấy từ trong túi ra một cây dù che nắng, mở ra rồi đưa cho Lục Hoài Chu: “Cầm lấy.”

Lục Hoài Chu nghiêng mắt nhìn cô, chỉ nghe thấy cô lầm bầm: “Cậu không đến mức xấu tính mà bắt con gái cầm dù đấy chứ? Hơn nữa, cậu cao như vậy, để tôi che thì mỏi lắm.”

Khóe môi cậu hơi cong lên không nói gì, chỉ im lặng nhận lấy chiếc dù, nghiêng về phía cô một chút, giữ khoảng cách an toàn.

Cô nhóc này quả thật rất tiểu thư, nhưng lúc sai bảo người khác thì lại vô cùng tự nhiên và hợp tình hợp lý.

Giống như bây giờ vậy.

“Cậu đừng cách xa tôi quá, dù vốn đã nhỏ rồi.” Khương Vãn bất lực lên tiếng, cầm dù thôi mà cũng không để người ta yên ổn được.

Lục Hoài Chu dịch sang bên cạnh hai bước. Lúc này, cậu có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ người cô, hình như là mùi hương. Cánh tay đang cầm dù của cậu chỉ cần dịch lên một chút nữa thôi là có thể chạm vào chiếc cổ trắng nõn xinh đẹp kia, thậm chí, dường như còn có thể nghe thấy nhịp thở của cô.

Đôi mắt đen nhánh của cậu như bị phủ một tầng sắc thái khó lường, sâu thẳm như đêm tối vô tận.

Cậu cảm thấy mình điên rồi.

Cả người như đang nóng lên.

Khương Vãn vẫn cứ bước về phía trước, đột nhiên, cô hơi nghiêng đầu nhìn sang Lục Hoài Chu bên cạnh. Hôm nay, cậu mặc một chiếc áo thun trắng, làn da vốn đã trắng lại càng thêm sáng. Áo thun trắng khiến cả người cậu trông dịu dàng hơn vài phần, mái tóc đen mềm mại hơi rủ xuống trán, thoạt nhìn ngoan ngoãn hơn hẳn.

Chỉ là . . . vành tai lại hơi đỏ.

Khương Vãn lấy ra một chiếc quạt gấp nhỏ từ trong chiếc túi hồng của mình, đưa cho cậu: “Cho cậu này.”

Lục Hoài Chu nhìn cô đầy khó hiểu, giọng khàn hẳn đi: “Đưa tôi cái này làm gì?”

“Cậu không thấy nóng à? Tai đỏ bừng cả lên rồi.” Cô nhớ lần trước nhìn thấy tai cậu đỏ, cậu nói là do nóng.

Lục Hoài Chu liếc nhìn thứ trong tay cô, lại chạm phải đôi mắt hạnh long lanh của cô, lập tức dời tầm mắt đi nơi khác. Đúng là một con thỏ trắng ngây thơ không hiểu chuyện.

“Tôi không nóng.” Hơn nữa, thứ này nhìn kiểu gì cũng là đồ con gái dùng, cậu không có sở thích này.

Khương Vãn bĩu môi, không nói gì thêm.

Từ khu chung cư đến rạp chiếu phim chỉ mất tầm mười mấy phút đi bộ.

Không may là, ngay khi cả hai vừa đến cửa rạp, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc —

Giáo viên chủ nhiệm Hoàng Phi Hoành.