Ở năm cuối cấp ba, sáng thứ Bảy vẫn phải đi học, chỉ có Chủ Nhật mới được nghỉ.
Sáng thứ Bảy, Đường Nịnh vừa giả vờ học thuộc bài vừa nghiêng đầu hỏi Khương Vãn:
“Tấm vé xem phim Tống Cảnh Nghiễn đưa cậu, cậu định đi với ai thế?”
Khương Vãn cau mày, nhìn chằm chằm vào đề thi toán trên bàn, mặt mày ủ rũ:
“Bây giờ mình còn tâm trạng đâu mà đi xem phim chứ.”
Môn Toán của cô chỉ được 130 điểm, Vật lý cũng không khá hơn là bao. Dù Ngữ văn và Sinh học vẫn đứng nhất, nhưng hai môn Toán và Vật lý – những môn kéo điểm nhiều nhất – lại là hai môn cô làm tệ nhất.
Ở lớp 2, Cố Trầm thi Toán được 145 điểm, chỉ riêng môn này đã kéo cô xuống tận 15 điểm.
Thế nên, lần này cô chỉ đứng thứ ba toàn khối.
Haizz . . .
Khương Vãn lặng lẽ thở dài.
Cô nghiêng đầu liếc nhìn về phía Lục Hoài Chu, cắn chặt răng.
Tất cả là tại cậu ta!
Hôm thi Toán, nếu không phải do cãi nhau với cậu ta, cô đã không bị ảnh hưởng tâm lý mà làm bài kém như vậy. Nếu bình thường thì ít nhất cũng phải cao hơn vài điểm chứ.
Dù chỉ hơn một chút thôi cũng được mà . . .
Còn Lục Hoài Chu thì sao? Cậu ta chẳng bị ảnh hưởng gì cả, Toán vẫn 149 điểm. Nghe nói thầy giáo không cho cậu ta điểm tối đa là vì sợ cậu ta kiêu ngạo.
Vẫn vững vàng đứng đầu toàn khối, bỏ xa người thứ hai tận hơn ba mươi điểm.
Quan trọng hơn nữa, lần này môn Ngữ văn của cậu ta cũng xuất sắc ngoài dự đoán, bài luận đạt tận 59 điểm!
Cô giáo Văn thậm chí còn hỏi cậu ta có muốn tham gia cuộc thi viết văn hay không, đúng là chuyện khó tin!
Rõ ràng là cả hai đều giận dỗi, vậy mà cô thì thi kém hơn, còn cậu ta lại càng thi tốt hơn. Có tức không cơ chứ?
Đường Nịnh chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô:
“Chỉ là một lần thi không tốt thôi mà, có cần căng thẳng vậy không? Với lại, đây cũng đâu phải kỳ thi quan trọng, không ảnh hưởng đến việc cậu thi Thanh Hoa đâu.”
Hằng năm, trường Thất Trung có ít nhất mười mấy học sinh đậu vào Thanh Hoa, với thành tích hiện tại của Khương Vãn thì vào đó chắc chắn không thành vấn đề.
Khương Vãn vừa chép lại những bài sai trong đề Toán, vừa lẩm bẩm mà không ngẩng đầu lên:
“Ai nói mình muốn thi Thanh Hoa?”
Đường Nịnh nghe vậy thì ngồi thẳng dậy, tò mò hỏi:
“Thế cậu muốn thi trường nào?”
Khương Vãn: “Tạm thời giữ bí mật.”
Lần này Trầm Hoan thi khá tốt, đứng hạng 187 toàn khối, trong lớp cũng thuộc dạng trung bình yếu.
Sau giờ học, cậu ta cầm bài thi Ngữ văn của mình lên, vừa nhìn vừa tấm tắc:
“Nhìn đi, chữ của ông đây, nếu là ngày xưa thì chắc chắn là đại văn hào rồi.”
“Đúng là người có thực lực! Thi cử chả là cái thá gì, ha ha ha . . .”
Chân Suất khẽ hừ một tiếng, vỗ vai cậu ta:
“Hoan Hoan, không phải cậu bảo mình đoán trúng mấy câu trắc nghiệm Toán với Vật lý à? Trước khi thi còn đi cúng bái Chu ca nữa cơ mà?”
Trầm Hoan quay đầu lại, nghiêm túc đáp:
“Anh bạn à, may mắn chỉ đến với những người có sự chuẩn bị thôi, chẳng lẽ mấy năm học Ngữ văn đều uổng phí à?”
Chân Suất lắc đầu: “Thôi thôi, cậu cứ tiếp tục tự lừa mình đi.”
“Này này, cậu đứng thứ ba từ dưới lên trong lớp mà còn dám chê tôi?” Trầm Hoan không phục, giơ bài thi trong tay lên, ra vẻ hùng hồn.
Chân Suất cười khẩy: “Nghe như kiểu cậu chưa bao giờ thi hạng bét vậy.”
Trầm Hoan: “ . . .”
Bạn học, chú ý cách dùng từ của cậu đi! Anh hùng không nhắc chuyện năm xưa!
Lần này Thượng Khiêm vẫn giữ vững phong độ, đứng thứ tám toàn khối.
Lúc này, cậu đang lấy sổ sai sót môn Hóa ra, chuẩn bị ghi chú lại những lỗi sai.
Câu cuối cùng trong đề Hóa hữu cơ cậu bị sai hai chỗ, điểm này lẽ ra không nên mất.
Thượng Khiêm bèn thêm một mục vào kế hoạch ôn tập hôm nay: luyện tập đề Hóa hữu cơ.
Đúng lúc này, có người đứng ngoài cửa lớp gọi cậu ra, nói là có người tìm.
Thượng Khiêm hơi nhíu mày đặt bút xuống, trong đầu vẫn suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi.
Vừa bước ra khỏi cửa lớp, cậu liền thấy người đối diện cúi gập lưng, nghiêm túc nói:
“Từ nay trở đi, cậu chính là đại ca của tôi!”
Thượng Khiêm: “?”
Ở đâu chui ra một tên ngốc thế này?
Đến khi người kia ngẩng đầu lên, cậu mới nhận ra đó là Quách Gia Cường.
Quách Gia Cường cười ngây ngô, để lộ mấy chiếc răng trắng bóng, trông cứ như vừa gặp phải chuyện gì đó cực kỳ tốt lành.
Nhìn thấy cậu ta cười như vậy, Thượng Khiêm hơi hoảng:
“Cậu . . . cậu đừng như thế, bình thường chút đi.”
Lúc này, Quách Gia Cường mới ngốc nghếch đáp:
“Điểm thi lần này của tôi có rồi, dù chỉ học theo ghi chép của cậu chưa đầy một tuần, nhưng tôi đã tiến bộ được sáu bậc trong lớp.”
Nói rồi, cậu ta giơ tay ra làm dấu “666” đầy đắc ý.
“Kỳ thi tháng sau, tôi rất có hy vọng lọt vào top 30 của lớp.”
Giọng Quách Gia Cường khá to, nói xong liền thu hút ánh mắt của không ít bạn học đi ngang qua.
Đường Nịnh len lén liếc ra ngoài, lo lắng cậu ta lại động tay động chân. Mà không hiểu sao, cô nàng cứ cảm thấy có gì đó là lạ . . .
Hai cậu con trai tự nhiên thân thiết với nhau như vậy làm gì? Quách Gia Cường sao cứ chạy đến tìm Thượng Khiêm hoài thế?
Chẳng lẽ đánh nhau ra tình cảm?
Phi phi phi!
Đường Nịnh tự gõ nhẹ vào đầu mình.
Thượng Khiêm là của cô! Quách Gia Cường thì liên quan gì chứ!
Thượng Khiêm nghe cậu ta nói vậy, mỉm cười đẩy gọng kính trên sống mũi:
“Tiến bộ là tốt rồi. Vậy tôi sẽ đưa cậu cả ghi chép các môn khác, chỗ nào không hiểu cứ đến hỏi tôi.”
“Những kiến thức cơ bản vẫn phải học thuộc nhiều, nhất là tiếng Anh và Ngữ văn, phải tích lũy dần từ từ.”
Quách Gia Cường gật đầu lia lịa, sau đó bỗng nhiên cúi người thật sâu trước Thượng Khiêm:
“Cảm ơn đại ca!”
Cậu ta nói to đến mức Thượng Khiêm giật mình lùi về sau một bước:
“Ơ . . . Không, không có gì đâu, nếu không có chuyện gì nữa thì cậu về lớp trước đi.”
Quách Gia Cường vui vẻ rời đi.
Có bạn học vỗ vai Thượng Khiêm, trêu chọc:
“Cậu đúng là có duyên với mọi người ghê, ngay cả Quách Gia Cường lớp 8 cũng gọi cậu là đại ca.”
Thượng Khiêm chỉ cười nhẹ không nói gì.
. . .
Lục Hoài Chu ngủ cả buổi sáng.
Sau khi kết thúc bài thể dục giữa giờ, Trầm Hoan ôm mấy chai nước ngọt đi vào, chia cho mấy người bạn thân.
Bao gồm cả Khương Vãn.
“Này Khương Khương, uống chai Pulse đi, nạp năng lượng ngay lập tức.” Trầm Hoan đặt chai nước lên bàn Khương Vãn.
“Cảm ơn.”
Khương Vãn cũng đang khát, vừa định cầm lên uống thì lại nghe Trầm Hoan bổ sung:
“Không cần cảm ơn mình đâu, là Chu ca mời đấy.”
Trong lớp, những bạn học có gia cảnh khá giả thường chẳng tiếc gì mấy chai nước hay bữa ăn, thỉnh thoảng sẽ mời cả lớp.
Bàn tay Khương Vãn khựng lại giữa không trung rồi đột nhiên đặt chai nước về chỗ cũ, đẩy lại cho Trầm Hoan:
“Vậy mình không uống nữa.”
“Hả? Sao, sao vậy? Hai người lại cãi nhau à?” Trầm Hoan ngạc nhiên.
“Vợ chồng có gì mà giận nhau lâu chứ? Đầu giường cãi nhau, cuối giường . . .”
Cậu ta còn chưa nói hết câu thì đã thấy ánh mắt Khương Vãn bắn sang, liền nuốt vội phần còn lại.
“Thôi, cậu tự mang trả lại đi, mình không dám đâu.”
Ngồi phía sau, Lục Hoài Chu đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Cậu khẽ cau mày, liếc sang thì thấy Khương Vãn đặt chai nước lên bàn mình.
Khuôn mặt điển trai của thiếu niên vẫn bình tĩnh như cũ, hàng mi cụp xuống, không lộ ra chút cảm xúc nào.
Cậu lại làm gì chọc giận cô nhóc này rồi?
“Tôi không muốn uống nước ngọt, cảm ơn.”
Khương Vãn nói xong, quay người bước về chỗ, cúi đầu đọc sách.
Càng khách sáo, càng có vấn đề.
Lục Hoài Chu hơi nhướng mày, nhìn sang Trầm Hoan:
“Cậu chọc giận cô ấy à?”
Trầm Hoan oan ức đến mức muốn khóc:
“Chu ca, rõ ràng là cậu ấy đang giận anh, liên quan gì đến em chứ? Em với Khương Khương thân thiết lắm mà.”
Lời vừa dứt, Trầm Hoan liền ăn ngay một cú đá.
Do Lục Hoài Chu đá.
Đúng lúc này, Hứa Kiện Khang vừa đi lấy nước về, thấy Lục Hoài Chu đã tỉnh, cười nói:
“Chu ca, cậu xem bảng điểm chưa?”
“Cậu vẫn đứng nhất, chẳng có gì bất ngờ cả. Lại bỏ xa người thứ hai – Cố Trầm hơn ba mươi điểm cơ đấy.”
Ánh mắt Lục Hoài Chu hơi nheo lại, hàng lông mày khẽ nhíu.
Cố Trầm đứng thứ hai à?