Chương 18: Gấu Nam Cực

Giám thị cầm xấp đề thi bước vào, còn mười lăm phút nữa kỳ thi mới chính thức bắt đầu.

Khương Vãn xoa xoa trán, phồng má, bực bội nói: “Được rồi, cậu thông minh nhất! Thế nên . . . cậu không chui vào vòng tay ai đó hả?”

Lục Hoài Chu bị cô chọc đến muốn bật cười. Cô ngốc này có biết “vòng tay ấm áp” nghĩa là gì không vậy?

Rõ ràng là bị đám Trầm Hoan làm hư rồi.

Lần này, cậu kiên nhẫn giải thích: “Tôi đi đánh cờ với Hiệu trưởng Nguyên.” Cả buổi tự học tối hôm qua cũng ở đó.

Hiệu trưởng Nguyên?

Khương Vãn chớp mắt, đôi mắt tròn xoe long lanh nước, hàng mi dài cong vυ"t, vẻ mặt ngơ ngác trông chẳng khác nào một con búp bê đáng yêu.

Lục Hoài Chu kiềm chế cơn xúc động muốn véo má cô, chậm rãi nói: “Hôm qua, sau khi nộp bài sớm ra khỏi lớp, tôi tình cờ gặp thầy ấy.”

Mi mắt Khương Vãn khẽ rủ xuống — hóa ra cô đã hiểu lầm Lục Hoài Chu rồi.

Cô cứ tưởng cậu đi tìm cô gái nào đó chứ.

Khương Vãn có ấn tượng khá sâu với vị Hiệu trưởng Nguyên này.

Thầy tên đầy đủ là Nguyên Minh Thanh, hiện là Phó Hiệu trưởng trường Thất Trung, cũng là giáo viên dạy Lịch sử của lớp Xã hội. Thầy từng đạt danh hiệu Nhà giáo ưu tú cấp quốc gia, năm sau sẽ về hưu.

Vị thầy nhỏ con này rất thích chơi cờ tướng.

Mà đặc biệt thích đấu với Lục Hoài Chu.

. . .

Buổi chiều hôm qua.

Lục Hoài Chu nộp bài thi sớm, rời khỏi phòng học. Cậu không thấy Hạ Thành Nho đâu, nhưng lại tình cờ chạm mặt Nguyên Minh Thanh.

Mái tóc của thầy đã lốm đốm bạc, trên sống mũi là một cặp kính lão. Vừa thấy Lục Hoài Chu, thầy liền vẫy tay, ra hiệu cho cậu đi tới.

Lục Hoài Chu một tay đút túi quần, lười biếng bước lại gần.

Hiệu trưởng Nguyên cười hỏi: “Lại nộp bài sớm nữa hả? Không sợ Chủ nhiệm Hạ bắt được sao?”

Lục Hoài Chu chẳng mấy bận tâm, hờ hững liếc thầy một cái: “Nếu không có gì thì em đi trước đây.”

Tâm trạng cậu vốn đã bực bội, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngồi một mình.

Hiệu trưởng Nguyên vội gọi giật lại: “Có muốn lên văn phòng thầy chơi hai ván cờ không?”

Nhìn dáng vẻ hiền lành mà mong đợi của thầy, cuối cùng Lục Hoài Chu cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao thì văn phòng của thầy yên tĩnh lại mát mẻ, là một chỗ rất thích hợp để ngồi hóng gió.

Hiệu trưởng Nguyên lấy bộ cờ mới mua ra, đẩy gọng kính rồi nói: "Hôm nay phải chơi cho tử tế đấy, đừng để uổng phí bộ cờ mới của tôi."

Lục Hoài Chu không nói gì.

Trong lúc đánh cờ, cậu liếc nhìn điện thoại. Kỳ thi đã kết thúc được một lúc, không biết con chim cánh cụt nhỏ kia có phát hiện cậu chưa quay lại lớp rồi đi tìm không.

Có lẽ là không đâu.

Cô ấy là một con chim cánh cụt vô tâm, vừa ngốc nghếch vừa khờ khạo.

Thấy Lục Hoài Chu có vẻ mất tập trung, Hiệu trưởng Nguyên thong thả di chuyển con mã trên bàn cờ rồi cất giọng điềm đạm:

"Cổ nhân có câu thế này . . ."

"Tâm tĩnh thì sáng, tâm sáng thì minh, tâm minh thì linh."

"Xem ra hôm nay em có tâm sự rồi. Có khi thua tôi mất thôi."

Nghe vậy, Lục Hoài Chu liếc qua bàn cờ, thản nhiên đáp: "Chưa chắc."

"Dù trong lòng có chuyện, em vẫn thắng thầy được."

Giọng điệu chàng trai trẻ đầy tự tin, toát lên vẻ kiêu ngạo và chắc chắn.

Hiệu trưởng Nguyên xoa xoa mũi, nhấp một ngụm trà. Mười mấy phút sau, ông bị Lục Hoài Chu chiếu tướng.

Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Hoài Chu vang lên. Ánh mắt vốn trầm lặng của cậu sáng lên, vội cầm lên xem — là Trầm Hoan gọi đến.

Trong lòng bỗng nhiên có chút hụt hẫng.

Cậu dứt khoát tắt máy, không nghe.

Hiệu trưởng Nguyên đã bày lại bàn cờ: "Nào nào, tiếp tục đi."

"Hôm nay tôi không tin là vẫn không thắng nổi em."

Dù trước giờ ông cũng chẳng thắng được mấy lần.

Áp suất xung quanh Lục Hoài Chu vẫn thấp, u ám, nhưng vài ván cờ đã khiến cậu dần bình tĩnh lại, không còn bồn chồn như trước.

Lúc này, Hiệu trưởng Nguyên mới cất giọng đầy ý vị sâu xa:

"Mấy đứa trẻ tuổi này ấy à, nóng nảy, nghĩ ngợi nhiều."

"Tự chuốc phiền não vào thân."

"Đến khi em bằng tuổi tôi rồi sẽ hiểu — không có chuyện gì là không thể vượt qua, sống thêm một ngày là một ngày đáng quý."

"Cuộc đời này, chung quy chỉ cầu một chữ "vui" mà thôi."

Lục Hoài Chu thoáng sững người rồi khẽ nhếch môi cười di chuyển quân cờ. Hiệu trưởng Nguyên lại thua.

"Xem ra hôm nay thầy không vui nổi rồi." Giọng điệu cậu lười biếng, sau đó đứng dậy chuẩn bị về.

Hiệu trưởng Nguyên đỡ gọng kính, nhìn bàn cờ, lại nhìn sang Lục Hoài Chu: "Ha, cái cậu nhóc này, chẳng biết tôn trọng người già, nương tay một chút à?"

Lục Hoài Chu nhướn mày, chỉ để lại một câu "Em đi đây" rồi mở cửa quay về lớp học.

Nguyên Minh Thanh xoa cằm, lắc đầu cười khẽ.

Thằng nhóc này đúng là thông minh thật.

Lục Hoài Chu quay lại lớp, ai ngờ trong tiết tự học buổi tối lại cãi nhau với Khương Vãn.

Thế là cậu lại đến văn phòng Hiệu trưởng Nguyên đánh cờ. Thành tích của cậu vốn tốt nên Hiệu trưởng Nguyên cũng chẳng lo lắng. Bây giờ có cơ hội rửa hận, ông dĩ nhiên vui vẻ vô cùng.

Quả nhiên tối hôm đó, Hiệu trưởng Nguyên thắng được mấy ván.

Vì Lục Hoài Chu hoàn toàn không tập trung.

Tình trạng còn tệ hơn cả buổi chiều.

. . .

Tan tiết tự học tối, trên đường về nhà, Khương Vãn nghe Lục Hoài Chu kể chuyện đánh cờ với Hiệu trưởng Nguyên.

Cô bật cười thích thú: "Hahaha, không ngờ thầy Nguyên cũng đáng yêu phết đấy chứ, thầy còn muốn cậu nương tay cho thầy nữa cơ mà."

Thấy người bên cạnh cứ cười khúc khích mãi, Lục Hoài Chu lặng lẽ thở dài.

Con chim cánh cụt nhỏ này, gì cũng cười được, đúng là dễ dỗ thật.

Bỗng nhiên, như nghĩ đến chuyện gì nghiêm túc, cậu chợt dừng bước, nhìn về phía cô gái nhỏ bên cạnh.

Khương Vãn cũng ngừng cười, ngơ ngác nhìn cậu: "Sao thế?"

Lục Hoài Chu lười nhác mở miệng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm cô: "Tôi là gấu Bắc Cực? Chúng ta ai cũng đừng để ý đến ai?"

Giọng cậu hơi lạnh như thể vẫn còn giận.

Lật lại chuyện cũ rồi đây.

Khương Vãn nghĩ lại, cảm thấy câu nói hôm qua của mình đúng là hơi quá đáng thật. "Ai cũng đừng để ý đến ai" — nói trắng ra chính là tuyệt giao.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cụp mắt xuống, hàng mi dài rủ xuống mí trên, trông yếu ớt vô cùng.

Chốc lát sau, Lục Hoài Chu nghe cô lí nhí: "Rõ ràng là cậu chọc tôi giận trước mà."

"Với lại cậu cao to thế này, nhìn đúng là giống gấu mà."

Mặc dù Lục Hoài Chu không béo, nhưng so với cô thì đúng là vạm vỡ hơn nhiều. Cao ráo như vậy, nói cậu là gấu cũng không sai chút nào.

Nhìn dáng vẻ vừa ngoan ngoãn vừa ấm ức của cô, Lục Hoài Chu bỗng cảm thấy bức tường trong lòng mình tan chảy từng chút một, đau âm ỉ.

Cậu vô thức hạ giọng dỗ dành: "Gấu Bắc Cực thì không được."

"Thương lượng một chú nhé . . . gấu Nam Cực có được không?"

Khương Vãn sững lại, sau đó ngẩng đầu nhìn cậu.

Bất chợt, cô nhảy lên xe đạp, cười khúc khích không nhịn được: "Lục Hoài Chu, cậu mù chữ à? Cậu dốt thật đấy, Nam Cực làm gì có gấu!"

Nghe tiếng cười lanh lảnh của cô, khóe mắt Lục Hoài Chu cũng ánh lên ý cười, vội vàng đuổi theo.

"Đúng đúng đúng, là tôi dốt. Chắc chắn không rõ bằng cậu đâu, dù sao cậu cũng là dân bản địa Nam Cực mà." ư

"Phải không, chim cánh cụt nhỏ?"

"Gấu Nam Cực, cậu nói chuyện đàng hoàng cho tôi!"

"Ê, chim cánh cụt nhỏ, thế cậu có biết Nam Cực có sói không?"