An Thanh cũng rất bất ngờ. Sao lại là cô ta? Trong lòng cô ta chợt dâng lên chút xấu hổ.
“Cô theo dõi tôi?” Lương Hiểu không tin trên đời có chuyện trùng hợp đến vậy.
Cô trực giác người phụ nữ này đang theo dõi mình để đòi lại những bức ảnh. Người phụ nữ này càng lo lắng về mấy bức ảnh, cô càng phải giữ chúng để làm cô ta khó chịu. Họ đã khiến tôi đau khổ, tôi cũng sẽ không để họ sống yên ổn.
“Cô nghĩ nhiều rồi. Tôi đã mở phòng từ sáng hôm qua, chắc chắn là vào ở trước cô. Không tin thì cô có thể ra quầy lễ tân mà kiểm tra.” An Thanh nhàn nhạt nói, cô ta trông đâu giống kiểu người sẽ đi theo dõi người khác chứ.
Lúc này, Lương Hiểu mới để ý đến người phụ nữ kia đang mặc bộ trang phục công sở đắt tiền. Cả người toát lên vẻ sang trọng, giá trị không hề thấp. Chỉ riêng chiếc túi xách trên tay đã bằng cả tháng lương của cô.
Ít nhất phải là cấp bậc “cổ cồn vàng” mới có thể diện nổi bộ trang phục này. Tình trạng cô ta rất tốt, hiển nhiên chẳng hề bị ảnh hưởng bởi chuyện tối qua. Không như cô, dù trang điểm đậm cũng không giấu nổi vẻ tiều tụy.
Quần áo hôm qua cũng chưa thay, lôi thôi đến mức không thể lôi thôi hơn được nữa. Nghĩ đến đây, Lương Hiểu trong lòng càng thêm mất cân bằng.
Cảm thấy ánh mắt cô ta đang soi xét mình, Lương Hiểu thấy hình tượng mình trông thật thảm hại, liền hận không thể có cái lỗ mà độn thổ ngay lập tức.
Trong cuộc đối đầu thầm lặng với An Thanh, Lương Hiểu lại một lần nữa thất bại thảm hại. Nhưng thua người không thua cuộc, Lương Hiểu vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
Dựa vào cái gì chứ? Cho dù ngoại hình cô ta có hơn mình, thì kẻ đáng phải xấu hổ cũng không phải mình, mà là kẻ bị bắt gian tại trận như cô ta.
An Thanh quả nhiên nhìn về phía Lương Hiểu. Cô nhận ra đôi mắt Lương Hiểu có chút sưng đỏ. Dù đã đánh phấn khá dày, vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy, hiển nhiên đêm qua không ngủ ngon. Quần áo vẫn là bộ hôm qua.
Cô ấy hẳn là đã nhận ra mình đang bị đánh giá, nên thoáng chốc có chút không tự nhiên, nhưng rồi không biết nghĩ gì, lại lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, cằm hơi hất lên, liếc xéo mình.
Cái dáng vẻ đó không hiểu sao lại khiến An Thanh thấy buồn cười. Cô bất giác nghĩ đến một câu: "miệng cọp gan thỏ."
Lương Hiểu nhìn có vẻ rất năng động, hẳn là người làm việc hiệu quả, tính tình cũng thẳng thắn, không quá ôn hòa. Dù hôm nay trạng thái không tốt, nhưng vẫn toát ra sức sống.
Lương Hiểu bắt trọn cái nhếch mép khóe môi của An Thanh. Cô cảm thấy đối phương đang cười nhạo mình. Cảm giác bị sỉ nhục khiến Lương Hiểu gần như bùng nổ.
Người phụ nữ này không khỏi quá kiêu ngạo rồi! Bị mình bắt quả tang trên giường, không thấy hổ thẹn, vậy mà còn dám cười nhạo một người đang thất tình như cô sao? Đây là vẻ của kẻ thắng cuộc à?
“Mặc đồ ra vẻ đứng đắn lắm à? Chỉ có điều cái thứ mùi dâʍ ɭσạи khi cởϊ qυầи áo của cô, ngay cả qua màn hình điện thoại tôi cũng ngửi thấy rồi! Hôm qua tôi xem đi xem lại bao nhiêu lần, ngực to, eo thon, biểu cảm đúng điệu, trên đùi còn có bớt đỏ nữa chứ, đúng là dm đãng, quyến rũ đến mức tôi đây còn muốn đè cô ra!” Lương Hiểu bị An Thanh chọc giận, chủ động dùng lời lẽ thô tục khıêυ khí©h. Một người phụ nữ thất tình bị chọc điên thường chẳng còn lý trí gì.
An Thanh vừa nghe vậy, nghĩ đến cơ thể mình bị một người phụ nữ mới gặp hai lần nhìn thấy, trong lòng liền vô cùng khó chịu. Nhưng An Thanh hiển nhiên không phải dạng vừa.
“Cô muốn "lên" tôi á? Nhưng tôi chưa chắc đã muốn "lên" cô đâu. Mặt không đẹp bằng Dương Văn Kỳ, ngực không to bằng Dương Văn Kỳ, mông cũng chẳng cong bằng Dương Văn Kỳ. "Lên" cô chắc miễn cưỡng lắm.” An Thanh không chút khách khí phản đòn.
“Không sao, tôi "lên" cô là được.” Lương Hiểu tức điên lên. Người phụ nữ này rõ ràng đang châm chọc cô mặt không đẹp bằng An Thanh, ngực không to bằng An Thanh, thậm chí mông cũng không cong bằng. Nhưng Lương Hiểu vẫn cố nén cơn giận trong lòng, tiếp tục đối kháng.