Chương 7

Trong khách sạn, Lương Hiểu trằn trọc mãi mà khó có thể chìm vào giấc ngủ. Cảnh tượng Dương Văn Kỳ và ả tiện nhân kia quấn quýt trên giường cứ như một chiếc máy phát tự động, không ngừng lặp đi lặp lại, giống như chiếc TV không thể tắt nguồn, liên tục chiếu rọi, khiến Lương Hiểu vừa đau lòng vừa bực bội.

Cô không ngừng tự thôi miên bản thân rằng không cần phải khổ sở vì tên tra nam nɠɵạı ŧìиɧ đó, nhưng trong lòng lại vô cùng để tâm. Thực sự bị những hình ảnh cứ như âm hồn không tan ám ảnh đến phát điên, Lương Hiểu quyết định lấy độc trị độc, dứt khoát lấy điện thoại ra, xem cho đủ những bức ảnh mình đã chụp hôm nay.

Lương Hiểu giờ mới phát hiện cô đã chụp khá nhiều tấm, lại đủ mọi góc độ. Phụ nữ đối đầu với tình địch, vĩnh viễn có một cảm giác không muốn chịu thua, mặc dù cô đã quyết định từ bỏ tên Dương Văn Kỳ cùng người phụ nữ kia, nhưng nội tâm vẫn hy vọng bản thân có thể thắng được tình địch, để chứng minh Dương Văn Kỳ đã mù mắt.

Mẹ kiếp, người phụ nữ này thật sự quá xinh đẹp! Tuổi tác có lẽ lớn hơn cô một chút, nhưng khí chất nữ tính lại vượt trội hoàn toàn. Ngũ quan cực kỳ tinh xảo, làn da trắng nõn, trông còn trắng và mềm mại hơn cả Dương Văn Kỳ.

Ngực tuy không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, ít nhất vẫn đầy đặn hơn cô, chân thì vừa thon vừa trắng. Người phụ nữ này trên giường không giống cái kiểu lẳиɠ ɭơ lộ liễu như Dương Văn Kỳ, cô ta là kiểu quyến rũ ngầm.

Dù cùng trần trụi, người phụ nữ này lại toát lên vẻ ngượng ngùng muốn che giấu, cái biểu cảm trên giường ấy, thật sự quyến rũ đến tận xương tủy. Cô cứ nghĩ Dương Văn Kỳ trên giường đã là cực phẩm rồi, không ngờ người phụ nữ này còn hơn cả.

Rõ ràng những bức ảnh trong điện thoại cô đều là ảnh nóng, nhưng Lương Hiểu lại có cảm giác như mình đang chụp một bộ phim nghệ thuật, bởi nhan sắc của hai nữ chính quá xuất sắc. Nhưng Lương Hiểu cực kỳ khó chịu, vô cùng khó chịu.

Cô cảm giác chỉ những tấm ảnh giường chiếu thôi đã đủ để nghiền nát cô rồi, huống chi bộ dạng người phụ nữ đó khi mặc quần áo, dường như còn là một tinh anh thượng phẩm.

Một người phụ nữ như vậy đến mức ngay cả cô cũng phải rung động, huống chi tên Dương Văn Kỳ không có chút định lực nào, giữ mình được trước cám dỗ mới là lạ. Lương Hiểu phát hiện nhìn những tấm ảnh nóng này, cô không những không tìm được điểm để chê bai, ngược lại còn sinh ra cảm giác thất bại sâu sắc.

Người so người quả nhiên tức chết người, mọi mặt của mình chỉ miễn cưỡng đạt mức trung thượng, so với cái đẳng cấp cực phẩm của người ta thì làm sao mà sánh được? Có một tình địch có thể nghiền ép cô toàn diện như vậy, quả thực là bi kịch lớn nhất cuộc đời.

Lương Hiểu thật sự không thể tìm thấy bất kỳ ưu thế nào của mình. Cô buông thõng tay, mặc kệ chiếc điện thoại vừa rồi bị cô vứt sang một bên. Đã 3 giờ sáng rồi, cô buộc mình phải ngủ một chút, đừng nghĩ đến đôi tiện nhân đó nữa. Dù sao ngày mai cô còn phải đi làm. Thất tình thì thôi, nhưng tuyệt đối không thể để mất việc.

Cô luôn mong mỏi được thăng chức, mãi mới có đợt luân chuyển chức vụ quản lý ở công ty gần đây. Nhờ thành tích bán hàng xuất sắc năm ngoái, cô rất có hy vọng thăng chức giám đốc kinh doanh. Cô nhất định phải nắm lấy cơ hội này. Bản thân cô đã không còn trẻ nữa, một lần thất tình không thể đánh gục cô được.

Cô nhất định không thể vì thất tình mà ảnh hưởng đến công việc, nếu không thì đúng là mất cả chì lẫn chài. Vả lại, đây đâu phải lần đầu cô thất tình. Hai lần trước còn chịu đựng được, lần này cũng nhất định có thể vượt qua.