Lương Hiểu một lần nữa đỡ An Thanh lên giường. An Thanh nằm sấp trên giường, tay không tự giác xoa xoa chỗ eo bị thương. Vừa xoa đã đau đến mức cô phải rít lên một tiếng. Không biết có bị va vào thận không, đúng là đau muốn chết mà.
Lương Hiểu thấy An Thanh đau đến mặt mày trắng bệch, liền đưa tay vén vội váy ngủ của An Thanh. Cô định kiểm tra vết thương ở eo An Thanh, chợt quên mất An Thanh vẫn chưa mặc nội y, để lộ ra vòng ba đầy đặn và quyến rũ.
Lương Hiểu giật mình nhận ra hành động của mình có chút không phù hợp, nhưng đằng nào cũng đã vén lên rồi, cô vẫn ưu tiên xem xét vết thương của An Thanh. Nhìn kỹ, vùng eo ửng đỏ kia đã bắt đầu chuyển màu bầm tím.
An Thanh cảm giác được váy ngủ bị vén lên, nửa thân dưới lạnh buốt. Cô chưa kịp phản ứng đã nghe thấy Lương Hiểu quan tâm hỏi:
“Vết bầm đã rõ thế này, mai chắc sẽ tím ngắt cả một mảng lớn. Cô có muốn đến bệnh viện kiểm tra không?” Lương Hiểu lo lắng hỏi.
An Thanh lắc đầu. Chuyện xấu hổ đến mức này, An Thanh không muốn tiếp tục phải xấu hổ ở bệnh viện nữa. Cô chỉ muốn Lương Hiểu mau chóng kéo váy ngủ xuống.
Dù bản thân đã sớm trần trụi trước mắt Lương Hiểu, nhưng cái cảm giác nửa thân dưới không mảnh vải che thân vẫn khiến cô vô cùng khó xử.
Cô ngượng ngùng không dám mở lời, quả thực là một màn ngượng chín mặt. Mặt cô không khỏi nóng bừng, đỏ ửng lên. Cô không dám nhìn Lương Hiểu, chỉ có thể vờ chết tiếp tục nằm úp mặt.
“Đừng cố chịu đựng, vẫn nên đi bệnh viện xem xét đi.” Lương Hiểu nhìn vết bầm tím cũng thấy đau, nên không yên tâm khuyên, tiện tay kéo váy ngủ của An Thanh xuống.
Cô thực sự nghiêm túc xem xét vết thương cho An Thanh, tuyệt đối không hề có ý nghĩ không trong sáng nào, mặc dù vòng ba căng đầy của An Thanh khiến Lương Hiểu rất muốn chạm vào một chút, nhưng đó cũng chỉ là ý niệm thoáng qua mà thôi.
An Thanh cảm giác váy ngủ cuối cùng cũng được kéo xuống, che kín nửa thân dưới. Cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật sự là ngượng chết đi được, so với hôm qua, quả nhiên chỉ có xấu hổ hơn chứ không có bớt xấu hổ chút nào.
“Không cần đâu, nghỉ ngơi mấy ngày là ổn thôi.” Trong tình cảnh thân thể bết bát thế này, An Thanh hiện tại chỉ muốn dán chặt lên giường, một chút cũng không muốn lóc cóc đến bệnh viện thêm lần nữa.
“Thật sự không đi?” Lương Hiểu hỏi lại, nhưng cô cũng có thể lý giải trạng thái này của An Thanh, không muốn nhúc nhích. Song An Thanh không đi bệnh viện, cô vẫn có chút không yên tâm.
“Không cần đâu, nghỉ một chút là đỡ hơn nhiều rồi.” An Thanh nói dối, đúng là so vừa rồi có tốt hơn một chút, nhưng vẫn còn rất đau. Dù vậy, cô vẫn không muốn đi bệnh viện.
“Vậy cô chờ một lát, tôi đi ra ngoài mua bình thuốc rượu về xoa bóp cho cô.” Lương Hiểu cảm thấy vẫn không thể bỏ mặc vết bầm của An Thanh được.
“Không cần.” An Thanh cảm thấy hôm nay đã gây đủ phiền phức cho Lương Hiểu rồi. Nghĩ đến bộ dạng thảm hại của mình trước mặt Lương Hiểu, An Thanh cảm thấy nội tâm mình đã sụp đổ hoàn toàn.
“Cô cứ nghỉ ngơi một lát đi, tôi sẽ quay lại ngay.” Lương Hiểu cầm ví tiền và thẻ phòng, liền lập tức rời khỏi phòng khách sạn.
An Thanh nhìn Lương Hiểu rời đi, trong lòng cảm thấy Lương Hiểu vẫn rất chu đáo. Tuy nhiên, nghĩ đến lát nữa Lương Hiểu sẽ xoa eo cho mình, điều cấp bách nhất là mặc lại qυầи ɭóŧ. Nghĩ đến cảnh vòng ba trần trụi vừa rồi bị Lương Hiểu vén váy ngủ lên, mặt An Thanh lại đỏ bừng, thật sự là quá đỗi ngượng ngùng.