Chương 40

Lương Hiểu đỡ An Thanh lên giường, sau đó cởi giày cho cô ấy. Vừa vất vả lắm mới đặt An Thanh nằm yên vị, Lương Hiểu đã phát hiện An Thanh lại cố gắng ngồi dậy.

“Tôi muốn tắm rửa…” An Thanh vì ảnh hưởng của cồn mà rất buồn ngủ, nhưng nếu không tắm thì cô ấy không thể ngủ được.

“Cô cứ để mai tắm đi, bây giờ cô đứng còn không vững mà.” Lương Hiểu khuyên nhủ.

“Không được, tôi muốn tắm.” An Thanh loạng choạng bò dậy từ trên giường, khiến Lương Hiểu hốt hoảng, vội vàng đỡ lấy thân thể An Thanh, sợ cô ấy ngã.

“Hôm nay bỏ qua đi.” Tình trạng của An Thanh khiến Lương Hiểu thực sự không yên tâm nói.

“Tôi muốn tắm.” An Thanh rất kiên quyết, không tắm thì không được.

An Thanh kiên trì như vậy, Lương Hiểu không còn cách nào, đành phải đỡ An Thanh đến cửa phòng tắm.

“Tôi sẽ ở bên ngoài, cô có gì thì gọi tôi nhé.” Lương Hiểu buông tay An Thanh ra, vẫn còn chút không yên tâm dặn dò.

“Ừm, tôi không sao.” An Thanh nói cứng, nhưng vừa buông tay Lương Hiểu, cô ấy liền cảm thấy cơ thể lảo đảo, đứng không vững chút nào, còn phải cởϊ qυầи áo nữa. Rõ ràng là những động tác đơn giản, vậy mà An Thanh lại thấy vất vả hơn bất cứ lúc nào khác trong ngày thường.

Lương Hiểu ở trong phòng thường xuyên nhìn về phía phòng tắm. Lần này cô không phải vì tò mò, mà thực sự lo lắng cho An Thanh. Qua lớp kính mờ, cô nhìn thấy An Thanh cởϊ qυầи áo có vẻ chật vật, đến mức Lương Hiểu còn muốn giúp cô ấy cởi đồ.

Chờ đến khi An Thanh rốt cuộc đã thoát y và bật vòi sen, Lương Hiểu mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn thấy thân thể An Thanh ẩn hiện phía sau tấm kính mờ, người ta không khỏi cảm thấy xao xuyến, trong lòng Lương Hiểu cũng dấy lên chút hoảng loạn, vội vàng dời tầm mắt đi, không dám nhìn thêm nữa, sợ rằng bản thân sẽ không kiềm chế được.

Nghe tiếng nước chảy bên trong, tâm trạng Lương Hiểu vẫn còn chút xao động. Một người phụ nữ có mọi mặt đều xuất sắc như An Thanh quá dễ khiến người khác xao lòng. Nhân lúc bản thân còn chưa lún sâu, vẫn nên giữ khoảng cách an toàn với An Thanh thì tốt hơn.

Ngay khi Lương Hiểu không ngừng tự nhủ bản thân phải dẹp bỏ mọi suy nghĩ không đứng đắn, trong phòng tắm bỗng vang lên tiếng "phốc đông" lớn. An Thanh chắc không ngã đấy chứ? Lương Hiểu lập tức chạy vội đến phòng tắm để xem xét kỹ lưỡng.

An Thanh hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô biết trạng thái mình không ổn nên chỉ muốn nhanh chóng tắm qua loa. Vừa gội rửa xong, định với tay lấy áo ngủ, không ngờ eo lại va phải thành bồn rửa mặt, đúng ngay góc cạnh.

Cơn đau khiến An Thanh phải hít hà. Nếu là ngày thường thì va vào cũng không sao, nhưng có lẽ vì say rượu, trọng tâm cơ thể cô rất kém.

Va vào xong còn bật ngược ra, khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà, đầu còn đập vào cánh cửa kính phòng tắm, đau đến mức không tài nào gượng dậy nổi. Tất nhiên, so với cơn đau, An Thanh cảm thấy ê chề hơn nhiều.

Cô nghĩ đây có lẽ là khoảnh khắc chật vật nhất đời mình. Kể từ khi gặp Lương Hiểu, cô cảm thấy mình đặc biệt xui xẻo.

Lần trước bị bắt gian đã đủ thảm rồi, không ngờ lần này còn thê thảm hơn. Thật đúng là chuyện không đâu vào đâu, lại còn hết lần này đến lần khác bị Lương Hiểu nhìn thấy bộ dạng tơi tả.

An Thanh là gái thẳng thì chẳng nói làm gì, đằng này Lương Hiểu lại còn là gay, đúng là đã rách còn gặp gió.

Lương Hiểu vừa bước vào phòng tắm, liền nhìn thấy An Thanh trần trụi, nằm bất động trên sàn nhà. Cô ấy trông vô cùng chật vật, nhưng cũng có vài phần buồn cười.

Lương Hiểu không màng đến vẻ đẹp trần trụi của người phụ nữ đang quỳ rạp trên đất kia – vòng ba căng đầy, vòng eo thon gọn, bờ lưng mịn màng. Cô bước vào, nhanh chóng đỡ An Thanh dậy.