“Xin lỗi, tôi cứ tưởng cô ấy độc thân.” An Thanh lợi dụng lúc Dương Văn Kỳ và Lương Hiểu đang tranh cãi ngắn ngủi, nhanh chóng mặc quần áo vào.
Cô ta khách sáo nói với Lương Hiểu, dù sao cô cũng là người bị hại, nhưng vẫn có phần đuối lý với Lương Hiểu, nên đành xin lỗi, dù trong lòng nghẹn khuất đến muốn bốc hỏa.
“Muốn ảnh chụp đúng không?” Lương Hiểu cười đầy ẩn ý hỏi lại An Thanh.
Bạn gái cũ An Thanh à? Bị bắt gian tại trận mà lại bình tĩnh đến thế sao? Mặc quần áo vào cái là ra vẻ người đàng hoàng, còn rất có vài phần kiểu cách.
Đúng là kiểu “cởi ra thì phóng đãng, mặc vào lại giả vờ đoan trang” hả? Khó trách Dương Văn Kỳ lại nɠɵạı ŧìиɧ, ngay cả bản thân cô cũng thấy người phụ nữ này có sức hút.
Lương Hiểu thừa nhận mình đang trắng trợn ghen tị, ghen tị với người phụ nữ trông xinh đẹp và quyến rũ hơn cả mình này.
“Làm ơn cô xóa mấy tấm ảnh đó đi.” An Thanh đành phải khách khí nói lại, cô ta cảm thấy mình chưa từng chật vật đến thế.
“Không đời nào!” Lương Hiểu đứng ngoài cửa nói vọng vào, đoạn đóng sầm cửa lại. Sau đó cô không hề lưu luyến quay người đi, xỏ chân vào đôi giày cao gót của mình, cầm túi xách rồi rời khỏi căn hộ.
An Thanh suýt chút nữa bị cánh cửa ném trúng, sắc mặt cô ấy lập tức trở nên cực kỳ khó coi, tâm trạng tồi tệ đến mức muốn gϊếŧ người.
“Lương Hiểu...” Dương Văn Kỳ vội vã mở cửa đuổi theo, nhưng cô ta vẫn còn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ. Đuổi đến đại sảnh mới nhận ra không thể không quay vào mặc quần áo. Chờ đến khi Dương Văn Kỳ mặc xong, Lương Hiểu đã sớm biến mất tăm.
Dương Văn Kỳ quay đầu lại nhìn vẻ mặt khó chịu của An Thanh, lòng nơm nớp lo sợ.
“Em...” Dương Văn Kỳ muốn giải thích điều gì đó, nhưng lại không thể nói nên lời.
“Cô không phải nói cô vẫn còn độc thân, vẫn luôn đợi tôi sao?” An Thanh giữ vẻ mặt lạnh tanh nhìn Dương Văn Kỳ, giọng băng giá vang lên. Tâm trạng của An Thanh đêm nay vốn dĩ đã không tốt, giờ lại càng tụt xuống điểm đóng băng.
Dương Văn Kỳ chột dạ, không dám trả lời.
“Nếu ảnh chụp rò rỉ ra ngoài, cô sẽ tiêu đời đấy!” An Thanh thầm nghĩ.
Tự nhiên rước họa vào thân, hỏi ai mà tâm trạng có thể tốt cho được. Lúc vận đen ập đến, làm gì cũng xui xẻo. Đồng thời, An Thanh lại lần nữa cảm thấy, con người quả nhiên không thể dễ dàng buông thả bản thân.
Cô ấy bị người nhà điều chuyển khỏi trung tâm quyền lực của tập đoàn, bị đẩy xuống chi nhánh công ty.
Bọn họ muốn ép cô nhường đường cho tên em trai cùng cha khác mẹ tiện nghi kia lên nắm quyền, đúng là "thỏ chết chó săn bị làm thịt", "vắt chanh bỏ vỏ".
Nghĩ đến bấy lâu nay bản thân chỉ là làm áo cưới cho người khác, tâm trạng An Thanh càng thêm tệ hại, nên mới tìm đến quán bar uống rượu, vừa hay lại gặp bạn gái cũ Dương Văn Kỳ đến "thả thính".