Lương Hiểu uống rượu dứt khoát và hào sảng hơn An Thanh rất nhiều. Cô kính rượu một ly tiếp nối một ly. Đến Tổng giám đốc Lý, người tửu lượng rất tốt, cũng không chịu nổi cách uống này của Lương Hiểu.
Hơn nữa vừa rồi anh ta cũng đã chuốc An Thanh, nên cũng đã uống không ít. Vì thế, anh ta rất nhanh liền đành chịu thua.
Khi An Thanh bước ra, trên bàn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chai Mao Đài lớn. Lương Hiểu thế mà lại đang uống rượu trắng với Lý tổng. May mắn thay, trạng thái của Lương Hiểu cũng không quá tệ, ngược lại Lý tổng dường như đã ngà ngà say.
“An tổng, chúng ta tiếp tục uống!” Lý tổng cứ thế uống mãi, không những tiếp tục thi uống với Lương Hiểu mà còn không buông tha An Thanh. Bất quá, dưới sự "yểm hộ" của Lương Hiểu, An Thanh cũng đã bớt được kha khá.
Bữa cơm này kết thúc sau khi Lý tổng bị Lương Hiểu chuốc cho say mềm. Dù đã tàn tiệc, An Thanh cũng bị chuốc đến chân tay mềm nhũn, may mà Lương Hiểu đã đỡ lấy cơ thể cô ấy, giữ không cho cô ngã xuống.
An Thanh đứng còn không vững, ban nãy còn tưởng mình có thể tự chống đỡ, suýt nữa thì đυ.ng vào cánh cửa phía sau, đành phải bám víu lấy Lương Hiểu - người có tinh thần tốt nhất lúc đó.
Lương Hiểu ban đầu cũng không quá để ý, mãi đến khi cảm nhận được trọng tâm của An Thanh đều dồn lên người mình, ngửi thấy mùi nước hoa hòa lẫn với cồn tỏa ra từ cô ấy, cô mới chợt nhận ra tư thế của mình và An Thanh thật sự rất thân mật.
Ngực An Thanh áp sát vào người, cái cảm giác mềm mại ấy, Lương Hiểu cảm nhận rõ mồn một. Đầu mũi cô lại tràn ngập mùi hương đặc trưng trên người An Thanh, một mùi hương quyến rũ đến lạ kỳ, thậm chí còn dễ chịu hơn cả mùi hương từ ba cô bạn gái trước đây của cô.
Điều đó khiến Lương Hiểu vô thức đưa mũi gần hơn đến cổ An Thanh, thầm nghĩ: Thật sự rất thơm. Lương Hiểu nhanh chóng nhận ra mình đang làm gì.
Cô khẽ giật mình rụt mũi lại, vờ như không có gì xảy ra, nhưng bên trong lòng thì hoảng loạn tột độ. Cô cố gắng đè nén sự xao động trong lòng, một tay đưa ra vẫy một chiếc taxi, chuẩn bị về khách sạn.
An Thanh có chút men say, chân tay mềm nhũn vô lực, nhưng ý thức vẫn còn đôi phần thanh tỉnh. Thực ra cô ấy cảm thấy Lương Hiểu chỉ cần nâng đỡ là đủ, chứ không cần phải ôm ấp thân mật đến vậy. Cơ thể kề sát vào nhau, tư thế quá mức ái muội, mà cả hai lại đều là "cong", rất dễ nảy sinh những ý nghĩ khác.
Đặc biệt, An Thanh cảm nhận được bàn tay Lương Hiểu đang vòng qua eo mình, hơi ấm nóng rực dường như xuyên qua lớp quần áo mỏng manh, đốt cháy làn da cô, khiến cơ thể vốn dĩ đã khô nóng vì cồn lại càng thêm bỏng rát.
An Thanh phát hiện mình thế mà một chút cũng không bài xích tư thế này, lại còn cảm thấy hơi ấm từ Lương Hiểu làm cô rất an tâm. Có lẽ là vì cô tin tưởng Lương Hiểu.
Lương Hiểu đỡ An Thanh vào trong xe, để cô ấy dựa vào ghế, rồi tự mình đi vòng qua cửa bên kia để vào. Cô vừa ngồi vào khoang xe, giữa hai người vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Nhưng không bao lâu, An Thanh lập tức ngả người xuống. Đầu cô ấy ngả vào lòng Lương Hiểu, rồi An Thanh tự điều chỉnh một tư thế thoải mái, gối đầu lên đùi Lương Hiểu.