Ba năm yêu nhau, đột nhiên bạn gái cũ đưa cho cô một tấm thiệp cưới, khiến Lương Hiểu chết sững. Lương Hiểu bừng tỉnh. Vốn dĩ cô là người có chút nóng nảy, khi ấy muốn trút giận lên bạn gái cũ. Thế nhưng, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ và vẻ mặt áy náy của đối phương, Lương Hiểu chẳng thể nói được lời nào, chỉ đành xoay người rời đi.
Lương Hiểu lại trải qua một năm rưỡi thất tình nữa, rồi bắt đầu mối quan hệ thứ ba, đối tượng chính là Dương Văn Kỳ hiện tại.
Dương Văn Kỳ hẳn là người xinh đẹp nhất trong số những người mà cô từng hẹn hò, lại còn miệng ngọt như rót mật, thường xuyên dỗ dành Lương Hiểu đến mức cô ấy mê mẩn không biết đường về.
Lương Hiểu cũng cam tâm tình nguyện vì cô ấy mà làm mọi việc, từ nấu nướng, giặt giũ, phục vụ tận tình chu đáo.
Có thể nói, Dương Văn Kỳ là người Lương Hiểu hẹn hò mà kém hiền huệ nhất, cũng là người không đáng tin cậy nhất. Nhưng không sao, Lương Hiểu có thể tự điều chỉnh bản thân để phù hợp với từng đối tượng hẹn hò.
Thật ra, khi hẹn hò với Dương Văn Kỳ, Lương Hiểu cảm thấy tủi thân nhất, không phải vì cô phải làm mọi việc cho đối phương, mà là vì Dương Văn Kỳ có ngoại hình quá xuất sắc, vận đào hoa rất vượng, lại còn ham chơi.
Cô ấy thường xuyên bị Lương Hiểu bắt gặp những hình ảnh mập mờ với người khác, nhưng Dương Văn Kỳ luôn có thể vài ba câu lừa dối cô thành công. Lương Hiểu thực sự yêu Dương Văn Kỳ.
Chỉ cần chưa bắt được bằng chứng nɠɵạı ŧìиɧ rõ ràng của Dương Văn Kỳ, Lương Hiểu vẫn có thể tự lừa dối bản thân.
Kết giao đã hơn một năm. Lương Hiểu đi công tác, Dương Văn Kỳ vốn là người khéo ăn nói, trong điện thoại luôn miệng bảo nhớ cô, giục cô về sớm một chút.
Lương Hiểu tin là thật, bèn thật sự về sớm hơn dự định, vốn định tạo bất ngờ cho Dương Văn Kỳ, nên cũng chẳng báo trước với cô ấy. Khi cô mở cửa vào nhà, phát hiện ở cửa có tới hai đôi giày cao gót.
Một đôi là của Dương Văn Kỳ, đôi còn lại rõ ràng nhỏ hơn, hiển nhiên không phải giày mới của cô ấy. Lương Hiểu chợt có một dự cảm chẳng lành. Cô cởi giày cao gót, chân trần bước thẳng vào nhà.
Phòng khách không một bóng người, nhưng cánh cửa phòng ngủ lại hé mở, tiếng động mờ ám đứt quãng vọng ra. Lương Hiểu đã gần ba mươi, nếu còn không nhận ra đó là âm thanh gì, vậy cô thật sự đã sống phí hoài bao năm nay.
Sắc mặt Lương Hiểu khẽ đổi, cô bước về phía phòng ngủ. Âm thanh đó quả nhiên rõ ràng hơn nhiều so với khi còn ở phòng khách. Cô đẩy cửa, quả nhiên nhìn thấy bạn gái mình đang ở cùng một người phụ nữ khác...