Chơi được vài trận đấu, thằng bạn tinh ý bên cạnh lập tức phát hiện ra hành động bất thường của Đạt. Cậu ngồi sát bên cạnh huých vai hỏi:
- Nhìn gì đấy?
Đạt rời bỏ tầm nhìn cắm đầu vào màn hình điện thoại, thanh âm trò chơi vang lên khi anh vừa săn được một mạng của đối thủ. Anh vừa di chuyển ngón tay vừa nói, dùng gương mặt thản nhiên mà hỏi ngược lại:
- Nhìn gì cơ?
Thằng bạn không hài lòng, cơ thể áp sát dính chặt lên người anh, cánh tay quàng qua vai ghì vào bên trong:
- Ơ kìa. Đang hỏi nghiêm túc. Mà tụi tôi cũng biết thừa rồi, ông vừa vào xí chỗ kia rồi. Thích đứa nào ở chỗ kia đúng không?
Anh không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, trên môi chỉ vẽ lên một nụ cười đắc ý rồi lại đáp một câu vu vơ:
- Ông thấy thế à?
Mấy đứa hóng hớt bên cạnh nghe câu nói như bị đấm vào tai, mang cục tức trong lòng cầm quyển sách vỗ vào đầu anh một cái. Đạt bị tấn công bất ngờ liền giật mình theo phản xạ dù đòn đánh cũng chẳng đau là mấy:
- Au, cái thằng cờ hó này...
- Hó hó cái gì, thằng Hoàng nó hỏi một đằng mày trả lời một nẻo. Có đáng đánh không hở?
Đối với một thằng con trai đặc biệt không thích người khác chạm lêи đỉиɦ đầu mình. Đạt cũng nhăn nhó vò rối chỗ vừa bị vỗ:
- Kệ tao. Không chơi nữa.
Lời chưa kịp dứt màn hình anh lập tức chuyển về hình nền chính, nhóm trò chơi đột nhiên thấy thằng gánh team rời khỏi trận lập tức loạn xì ngầu cả lên. Mỗi đứa nói một hai câu cộng thêm mấy đứa mới vỡ giọng cả lớp rộ lên không khác một cái chợ.
- Ây!...Ây!. Mấy đứa tụi mày có vặn nhỏ cái loa lại không. Tao xuống xẻo mỏ từng đứa bây giờ.
Lan đại diện nhóm con gái đứng lên chỉ thằng vào tụi con trai mà cảnh cáo. Ánh mắt trừng trừng của cô khiến cả đám im bặt, thậm chí còn nghe thấy tiếng kim giây chạy.
Nhóm chơi game lúc này nhìn xuống chiếc điện thoại, cảm giác sắp bị lật kèo lập tức lên tiếng:
- Ô kê, ô kê. So ri nhớ. Đạt Đạt nhanh nhanh. Sắp thua rồi.
Đạt bất mãn chép miệng một tiếng rồi lại vào trận đánh nốt. Ở bên cạnh, Hoàng vẫn chưa từ bỏ ý định, cố ý ghé sát hỏi:
- Đừng nói với tao là mày thích con chằn lửa kia nhé.
Đạt ngước lên nhìn, gương mặt xị xuống chẳng buồn nói rồi lại cúi đầu chơi tiếp. Biết là không phải Hoàng lại đưa ra một cái tên khác trong số đó.
- Cái Linh hả, hay cái Quỳnh?
Anh lắc đầu ngán ngẩm:
- Mày có thôi đi không, toàn nói linh tinh.
- Vậy chắc là cái Hạnh chứ gì?
Trong nháy mắt Hoàng lập tức nhìn thấy ngón tay anh khựng lại, biết mình đã đoán trúng anh hớn hở quay sang vỗ vai mấy thằng bạn. Chỉ là Đạt nhanh tay hơn một bước, màn hình vừa hiện chữ chiến thắng anh lập tức vứt điện thoại lên bàn, hai tay ôm lấy miệng cậu vật ngược ra phía sau, xoay người đè cậu xuống ghế:
- Thích bép xép phỏng?
Tuy cảnh tượng có chút thô bạo nhưng Hoàng cảm nhận được anh chẳng dùng lực, cho thấy anh cũng không quá bài xích việc này liền đưa hai tay chịu trói, giọng điệu đùa giỡn:
- Thôi thôi. Tha.
Nhưng mấy đứa con trai một khi đã bị khơi dậy sự tò mò thì không thể dừng lại. Thêm việc đây lại là chủ đề mà đang có sức hút với họ nhất.
Nhóm con gái đột nhiên thấy không khí lớp dịu hẳn. Quay xuống liền nhìn thấy chục cái đầu chụm lại với nhau xì xào. Quỳnh nhìn xong mà bật cười:
- Tụi này lạ thật đấy, mới giây trước đánh nhau, giây sau đã tâm sự mỏng rồi. Phải bọn mình chắc tiến thẳng đến phòng hiệu trưởng luôn quá.
Cô bạn trong lớp cười cười:
- Có mình mày thôi. Mà thằng mới đến hòa nhập cũng nhanh thật.
Một bạn khác lại thêm lời:
- Haha, thằng đấy mà hòa nhập cái gì, nó hòa tan luôn rồi. Nhìn bạn nam mới kia kìa, người ta khép nép như thế mới phải chứ.
- Tên Đạt đúng không, nhìn nó quen lắm hình như gặp ở đâu rồi.
Lan nghe vậy, liền hào hứng thêm vào một câu:
- Gặp rồi á? Chắc không đấy? Nó ở dưới mạn chỗ tao mà. Mày ở tít trên này gặp sao được.
Cô bạn lập tức phản bác lại:
- Thề. Hình như nó có chị đúng không? Tên gì Dương đấy.
Lan gật đầu:
- Ừ. sao biết?
Cô bạn vỗ đùi khẳng định đáp:
- Thế thì tao nhớ rồi. Chị nó với chị tao chơi với nhau, có đợt nó chở chị nó qua nhà tao. Nó ăn mặc nghiêm chỉnh lắm nên tao mới nhớ. Trong đầu tao lúc ấy kiểu “thằng này làm chó gì mà chải vuốt kinh thế”.
Đám bạn xung quanh bật cười ha hả, có đứa còn buông lời trêu đùa:
- Gớm, thích bỏ xừ ra. Chắc thấy nó đẹp trai quá nên ấn tượng chứ có chó gì. Cơ hội tới rồi đấy. Triển luôn đi bạn.
Lan ngồi bên để ý Hạnh chẳng có phản ứng gì đặc biệt, thậm chí ánh mắt còn sáng lên khi nghe thấy có ai đó để ý thằng Đạt. Trông không khác mấy đứa hâm mộ cặp đôi trên mạng là mấy. Trong lòng Lan âm thầm thương cảm giùm thằng bạn: “Chuyến này mày còn phải theo đuổi dài dài rồi.”.
Hạnh thì lại chẳng để tâm đến câu chuyện của mọi người lắm, cô không có hứng thú với tình yêu học đường. Trên tay cô là bảng tin mới nhất liên quan đến chàng ca sĩ mà cô thích. Hạnh cảm thấy mình không giống người hâm mộ lắm vì không có đóng góp gì cho thần tượng, ngay cả ảnh thẻ mấy chục nghìn cô cũng không dám mua. Cô chỉ đơn giản thích âm nhạc của người ta mà thôi.
- Này, mày cảm thấy có khả thi không?
Hạnh giật mình nhìn sang:
- Hả? Khả thi cái gì?
- Lại bay bổng đi đâu rồi đấy. Mày có nghe mọi người nói không vậy?
Cô chớp mắt nhìn Lan một lúc chờ đại não kết hợp cuộc trò chuyện với câu hỏi ban nãy, khi đã hiểu cô gật đầu:
- À, chuyện Đạt với My ấy hả? Ai biết? Ừ. Mà nhỡ tụi nó hợp thật thì sao. Nhưng mà tao vẫn cảm thấy sao sao ấy.
Mọi người kết thúc câu nói của mình quay sang nhìn Hạnh:
- Hở? Sao trăng gì?
Hạnh đưa tay lên sờ cánh mũi ngập ngừng, vì cô biết câu này sẽ đυ.ng chạm tới nhiều người.
- Ờ thì quan điểm của tao thôi. Đúng là trái tim thì không kiểm soát được thật nhưng mà... kiểu... nói sao ta. Hơi sớm. Sớm.
Quỳnh ngồi đối diện cũng gật đầu đồng tình:
- Ừ, tao cũng đồng quan điểm ấy. Nếu chưa biết thích hay không thì đừng có vội làm bừa.