Đôi mắt Hạnh vô thức dán vào từng chuyển động của anh. Tới khi anh đứng ngay trước mặt, gương mặt cô vẫn đơ ra chưa kịp phản ứng. Đầu Đạt hơi cúi xuống, tông giọng trầm ổn, nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Cậu cho tôi ngồi trong này được không?
Lúc này lý trí cô mới khôi phục một nửa. Biết bản thân đã nhìn người ta quá lâu, gò má phút chốc đỏ lên vì ngại. Hạnh không nói gì, nhẹ nhàng nhấc người cùng cặp sách tiến ra chỗ ngồi bên ngoài. Thoảng qua tai cô chỉ là tiếng cười không thành tiếng, sau đó là tiếng kéo ghế của người bên cạnh.
Đạt để chiếc ba lô xuống đất rồi quay đầu hướng về bảng đen, ánh mắt theo động tác đó liếc nhẹ gương mặt của đối phương. Khoảnh khắc nhìn thấy Hạnh trái tim anh đột nhiên đánh thịch một cái. Đạt giật mình đưa hai tay lên bàn che đi phần bối rối trong lòng. Ban nãy nhìn thấy cô từ xa, cảm giác cũng không khác những buổi gặp liên hoan lớp nên anh rất tự tin. Nhưng bây giờ đại não anh nhận thông tin rằng người đó đang ngồi ngay bên cạnh, bắp tay bên trái còn cảm nhận được chút hơi ấm. Anh chỉ cần xoay người hay làm gì đó vô ý, khả năng sẽ có thể đυ.ng vào người cô.
Đạt bị rối loạn vì chính suy nghĩ của mình, nhất thời chỉ biết nhìn lên phía cô giáo đang mấp máy môi. Đôi tai anh như bị bịt kín chẳng nghe rõ cô đang nói về cái gì.
Vẻ mặt Lan bất lực, bờ môi giật giật khi thấy hai đứa ngồi cạnh nhau mà một đứa thì nghịch cái điện thoại cùi bắp, đứa thì chăm chú nghe giáo viên nói về cái quy định đã dán ở bảng thông báo chưa từng gỡ xuống. Cô bất đắc dĩ phải hóa thân thành bà Nguyệt se duyên cho đôi gà bông này. Cánh tay Lan vươn ra tóm lấy mớ tóc sau gáy Đạt kéo lại, bày vẻ mặt khinh rẻ nói:
- Mẹ, chuyển lên mà không thèm báo anh em biết gì cả. Bạn bè như cái...
Cơn đau phía sau gáy giúp anh thoát khỏi mớ suy nghĩ trong đầu. Đạt hít nhẹ một hơi lấy lại tinh thần, quay xuống với gương mặt đầy vẻ trêu chọc:
- Tao tính nói nhưng nghĩ lại thôi, muốn làm tụi mày bất ngờ. Sốc đúng không.
- Chả thế thì sao. Tụi thằng Thắng cũng chẳng hó hé cái gì.
Đạt nhoẻn cười, tinh nghịch:
- Lúc tao nộp xong xuôi rồi tụi nó cũng mới biết.
Giọng của Lan nâng cao hơn, đồng thời hạ một đòn đánh trên vai Đạt:
- Vãi, sau này thằng này có vàng đố ai biết nó giấu ở đâu.
Hạnh vểnh tai lên hóng hớt câu chuyện, lấy lại được cảm xúc thường ngày. Có lẽ những câu chuyện thường nhật khiến cô trở nên chăm chú lắng nghe hơn. Cộng thêm Quỳnh ở phía bàn trên cũng quay xuống hỏi chuyện, cô cuối cùng cũng hùa theo không khí mà lên tiếng:
- Lúc mày chuyển lên trên này học, bố mẹ mày có nói gì không? Tao thấy xa mà chỗ nhà mày lên đây còn có đoạn đường vắng nữa. Mùa đông đi không sợ hả?
Đạt ngẩn người trong giây lát mới nhìn Hạnh, cười đáp lại:
- Không đâu. Với lại tôi là con trai mà, đi tối cũng không sợ. Bình thường cậu cũng về chung với tụi nó đúng không?
Nhận được cái gật đầu từ Hạnh cũng là lúc cô giáo chú ý tới góc xì xào của anh. Đạt tiếc nuối đưa ánh mắt cầu cứu cô bạn phía sau thì bị Lan đánh một cái vào vai. Lan mở khẩu hình từng chữ:
- Tự thân vận động đi cu.
Đạt thất vọng, lặng lẽ quay đầu lên. Anh bặm môi suy nghĩ, đồng thời nhìn sang người bên cạnh. Ánh mắt quyết tâm kèm theo gương mặt kiên quyết tiến sát mục tiêu. Anh nhỏ giọng bắt chuyện:
- Nãy tôi còn tưởng cậu không nhớ ra tôi.
Hạnh lúc này đã bình tĩnh hơn ban nãy. Cộng thêm với cuộc hội thoại vừa rồi, trong lòng Hạnh đã phân loại được anh là một người thân thiện và dễ chuyện. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh cười thẹn:
- Sao tôi quên được, hôm nghe quy chế tôi có nhìn thấy cậu nhưng sợ cậu không nhận ra đấy. Hôm ấy cậu có thấy tôi không? Chắc không đâu nhỉ, đông vậy mà.
Cô để ý thấy xưng hô của anh đối với cô có chút lịch sự nên cũng đáp lại y chang. Bình thường cô với nhóm Lan, Quỳnh toàn mày – tao. Ban nãy Đạt cũng xưng hô với tụi nó như vậy, nhưng khi chuyển qua cô thì lại là tôi – cậu. Hạnh tự nhận định trong đầu, có lẽ anh với hai người đó thân thiết hơn nên mới gọi thế. Bình thường khi xã giao với bạn mới cô cũng hay xưng hô tôi – cậu như vậy.
Đạt tủm tỉm cười đáp lại:
- Tôi liếc mắt cũng có thể nhận ra Hạnh đấy.
Vừa nói xong anh liền cảm thấy không đúng, lập tức bổ sung:
- Cậu vào muộn còn gì. Chạy như thế cô phó hiệu trưởng cũng biết. Chẳng qua cô không nhắc thôi.
Thấy Hạnh gật đầu cười, cơ thể căng cứng cũng dần thả lỏng. Vì có thể bước chân vào ngôi trường này, anh đã nài nỉ mẹ không biết bao nhiêu lần. Điều hối hận nhất từ lúc sinh ra cho đến bây giờ của anh là nói với mẹ về tình cảm của mình với Hạnh. Mẹ anh có vẻ không hài lòng khi anh yêu quá sớm, anh hứa với mẹ sẽ chăm chỉ học và hoãn chuyện yêu đương, mẹ anh mới không nói gì thêm nữa. Thành thực, Đạt cũng không có ý định sẽ thổ lộ tình cảm của mình lúc này. Hạnh chưa quen với sự hiện diện của anh, cô vẫn chưa thoải mái nhìn thẳng vào mắt anh mà nói chuyện giống như nói chuyện với người khác. Có lẽ cô đã biết anh thích cô dưới cái miệng nhiều chuyện của Lan hoặc Quỳnh. Nếu đã như vậy, anh lại càng không thể dọa cô sợ. Hạnh đã cố gắng học tập biết bao nhiêu, anh đoán cô cũng sẽ không nghĩ tới chuyện chấp nhận tình cảm của anh. Và anh chắc chắn một điều rằng Hạnh chưa thích mình, ít nhất với tư cách là một đứa con trai. Đạt không muốn làm mấy chuyện khiến cô ghét bỏ.
Tuy nhiên anh cũng không dễ dàng từ bỏ như vậy. Anh đã ở đây, ngay bên cạnh người mình thích. Anh phải làm cách nào đó để nói cho Hạnh biết tình yêu của mình mà không cần lên tiếng, làm cách nào đó để Hạnh chấp nhận nó là điều quan trọng nhất.
- Lát về, các cậu có lên TC không? Nay tôi mới nhận lớp để tôi khao.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi ngẫu hứng đáp:
- Không biết nữa. Ra chơi hỏi tụi nó xem, tôi thì sao cũng được.
Tiếng trống hết tiết vang lên, Đạt ngồi tại chỗ nói vài câu với Lan và Quỳnh rồi di chuyển xuống dãy cuối bàn làm quen với hội con trai trong lớp. Anh hòa nhập rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có đứa hớn hở quàng vai anh như bạn bè thân thiết đã lâu. Sau một hai câu làm quen anh đã có mặt trong đội bóng của lớp. Nghe nói trường A này hay mở cuộc thi đá bóng nhưng dành cho khối 11 và 12, đám con trai muốn thử sức trước. Đạt cũng là một người ham mê thể thao nên cũng đồng ý ngay. Cả bọn cười ha hả rồi cầm chiếc điện thoại lên, xúm sụm lại chơi điện tử.