Chương 4: Gặp lại

Trong mấy tháng học tập, Hạnh dần lấy lại tính cách vốn có. Cô hoạt bát và cười nói nhiều hơn. Lớn hơn, tiếp xúc với nhiều bạn gái hơn, cô cũng chú tâm tới ngoại hình và gương mặt của mình. Mấy nốt mụn trên làn da cô dần mờ đi trả lại làn da láng mịn vốn có. Hạnh cảm thấy rất vui vì cuộc sống của mình cứ trôi qua nhẹ nhàng như thế.

Chớp mắt một cái đã học qua một học kì, Hạnh được xếp vào học lực khá trong lớp. Ngoài ra cô còn phát hiện môn Toán không đáng sợ như trong tưởng tượng, thậm chí cô còn có ý định học ngành Kế Toán để sau này có thể xin vào làm công ty trong khu công nghiệp gần nhà.

Vào một buổi sáng như bao buổi sáng khác, Hạnh cố tình đến sớm mười phút. Ngồi vào chiếc ghế quen thuộc, đặt cặp sách xuống sàn. Gương mặt cô lộ vẻ thích thú mở chiếc điện thoại ra ấn phím lên mạng, đọc truyện. Trong lúc cô chăm chú đọc thì phía bả vai cô bất ngờ tiếp nhận một lực vỗ mạnh khiến cô giật mình suýt chút nữa rơi điện thoại:

- Ha, đậu xanh. Mày không thể gọi tao bình thường được à? Má, muốn rơi tim ra ngoài.

Người gây ra chuyện lại làm như không có gì, vẻ mặt bất lực đáp:

- Tao gọi mày chục câu mày có nghe đâu. Lần nào cũng chú mắt vào cái điện thoại ấy, toàn đọc linh ta linh tinh.

Lan không cần nhìn cái màn hình kia cũng biết Hạnh đang làm gì. Cô chẳng hiểu mấy cái cốt truyện máu chó đó có gì hay mà ngày nào cũng thấy đọc.

Hạnh đặt điện thoại xuống bàn, quay xuống nhìn con bạn bằng ánh mắt hóng hớt:

- Ê, hình như có đứa mới vào lớp mình hả?

Lan tỏ vẻ không biết đáp:

- Chịu. Sau học kì một thấy chúng nó chuyển lên chuyển xuống. Cái Lan Trần nó cũng chuyển đi đấy, với cái Trang nữa. Mấy đứa nữa cơ nhưng tao không rõ. Còn mấy đứa lớp chọn không học được cũng bị chuyển xuống đấy.

Lan và Hạnh không hẹn mà cùng vươn cao cổ lên nhìn từng bàn học xem có bao nhiêu đứa chuyển đi. Chuyển lớp và học sinh mới là chủ đề “hót” trong những ngày vừa qua. Khi mà vừa được thử nghiệm chương trình khối mười vừa có thể đánh giá năng lực của bản thân. Học sinh dựa trên trải nghiệm của học kì một, sau đó quyết định bản thân sẽ đặt mình ở vị trí nào. Người bạn cùng lớp bên cạnh thấy cô và Lan bàn đến chuyện này cũng vui vẻ góp vào vài câu:

- Ừ. Thấy bảo có mấy đứa lận, lớp mình cũng chuyển lên mấy đứa thấy tụi nó bảo thi cuối kì xong là xin lên luôn rồi.

Hạnh gật đầu nhìn vài vị trí trống trong lớp bổ sung cho cuộc hội thoại:

- Cũng tốt mà. Lên trên ấy học nặng hơn, được cái cạnh tranh lại chả ngon. Haha.

- Haha... Được miếng thơm đấy chứ đùa. Nhưng mà tao nghe lớp mình cũng phải bốn, năm đứa chuyển vào, cái bàn này còn trống hai chỗ, khéo được ngồi với bạn mới đấy.

Tiếng trống vào lớp vừa vang lên. Phía ngoài cửa, Quỳnh thư thả đi vào. Hạnh ngán ngẩm lắc đầu nhìn cô bạn lúc nào cũng có thể vào lớp cùng tiếng trống.

Thứ hai đầu tuần bao giờ cũng có buổi chào cờ nhưng vì hôm qua vừa mưa to, sân trường ẩm ướt nên các lớp được phép sinh hoạt tự do, nhân tiện giới thiệu các học sinh mới chuyển đến:

- Cả lớp trật tự. Hôm nay cô sẽ giới thiệu bạn mới với cả lớp.

Tiếng ồn lặng dần thay bằng tiếng hò reo thích thú của học sinh. Trong lúc đó, một học sinh nam lên tiếng:

- Sao lại phải giới thiệu ạ? Lúc trước em vào chẳng thấy cô giới thiệu gì cả.

Lời nói vừa dứt học sinh trong lớp lập tức cười ồ lên, cô giáo chủ nhiệm cũng bật cười vì câu nói đùa này:

- Lắm chuyện. Nào đâu, lên đây tôi giới thiệu bù.

Một lát sau tiếng cười đùa mới lặng hẳn, cô chủ nhiệm gõ thước xuống bàn ổn định bầu không khí.

- Thôi, cậu làm mất thời gian của cả lớp rồi đấy. Cô bí thư đoàn sắp dẫn các bạn tới nhận lớp rồi đây này.

Hạnh ngồi dưới lắng nghe cũng không nhịn được mà quay đầu xuống nói chuyện riêng:

- Ê sao long trọng thế? Bình thường tao thấy mấy đứa học sinh mới toàn tới lớp học luôn mà, giới thiệu gì đâu?

Quỳnh nghe thấy tiếng của cô, cũng từ bàn trên ngó đầu xuống:

- Bây giờ cái thẻ học sinh ấy, ai mới vào cũng phải làm. Chắc nhân tiện chuyển này chuyển kia cô bí thư làm luôn một thể đấy.

- Ui, vãi. Hai đứa mày nhìn kìa.

Hạnh với Quỳnh theo tiếng sửng sốt của Lan mà quay đầu lên bục giảng. Mắt đứa nào đứa nấy cũng căng to, cảm giác có thể rơi luôn ra ngoài.

Đứng trên bục giảng có bốn bạn học sinh, ba nam và một nữ. Đặc biệt nhất phải kể đến cậu học sinh đứng thứ hai từ cửa vào. Làn da rám nắng, cơ thể cứng cáp. Gương mặt góc cạnh nam tính. Mặc dù chiều cao có chút khiêm tốn nhưng đối với bọn họ, anh chính là người nổi bật nhất. Đôi mắt sâu hút đảo một vòng quan sát toàn bộ căn phòng rồi dừng lại ở bàn hai dãy bàn giáo viên. Khóe miệng anh khẽ cong lên cười tủm tỉm. Lan vội vã nắm vai cô kéo lại hỏi nhỏ:

- Ê! Thằng Đạt nó học ở đây thật à?

Hạnh chớp mắt vài cái khôi phục ý thức đẩy tay Lan ra, vẻ mặt bất mãn:

- Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai? Nó tới đây chẳng nhẽ để làm giáo viên. Bớt hỏi xàm đi.

Cô quay đầu hướng lên, để ý anh cứ nhìn mãi qua bên này khiến trong lòng có chút không thoải mái. Ánh mắt vội vã né tránh.

- Mấy bà quen nó à? Đẹp trai phết nhể.

Đứa bạn cùng bàn nghe được một phần liền quay sang bắt chuyện. Hạnh và Lan cùng gật đầu, Lan lên tiếng đáp trước:

- Ừ. Bạn hồi cấp một với hai. Có quen biết. Sao muốn làm quen không?

- Thật hả? Cho tao làm quen đi, gu tao đấy.

Quỳnh thấy tình hình chuẩn bị đùa quá hóa thật vội đỡ lời:

- Làm quen thì đương nhiên, sau này bét nhất còn làm bạn cùng lớp. Còn lên được phân vị nào đó là năng lực của mày thôi. Đúng không Hạnh?

Hạnh ngơ ra không biết nên trả lời là phải hay không phải. Cuộc trò chuyện hôm nào tưởng chừng đã bị xóa sạch nay lại tràn về. Hạnh phút chốc có chút bối rối, tính trả lời qua loa nào ngờ lại bị cô chủ nhiệm nhắc nhở. Cô chưa bao giờ nghĩ tới mình lại thích bị cô giáo chỉnh đốn nhiều như lúc này. Ngoan ngoãn bỏ ngỏ câu nói rồi đặt hai tay lên bàn. Lúc này cô thấy ánh mắt Đạt cũng không nhìn về phía mình nữa làm Hạnh cũng an tâm hơn.

- Thưa cô, cô có thể cho em ngồi bàn hai tổ một được không ạ. Em thấy bàn đó mới có hai người.

Vị trí trống bên ngoài đã xuất hiện từ đầu năm học do lớp cô có bốn mươi lăm học sinh, lại thêm một bạn chuyển đi nên lại càng trống. Hội con trai không một ai tự nguyện lên những bàn đầu ngồi. Nên khi thấy có đứa tự nguyện ngồi giữa rừng hoa , cô chủ nhiệm liền gật đầu đồng ý ngay, thậm chí còn bồi thêm một câu:

- Lưng em rộng, sau này còn cao nữa, em ngồi vào trong cho bạn Hạnh ngồi ra phía ngoài.