Gương mặt Hạnh hơi nghệch ra, câu trả lời càng khiến cô cảm thấy khó hiểu hơn. Cô không những gặp anh một hai lần trong bốn năm mà còn né tránh nói chuyện và tiếp xúc gần. Chuyện này cả Lan và Quỳnh đều biết. Vậy mà bây giờ còn hỏi cô “không biết thật à?”. Cô nghi hoặc nói:
- Sao tao biết được? Tụi mày biết tỏng rồi còn hỏi. Lần cuối tao gặp nó còn không nói với nhau câu nào. Tao còn chẳng biết bây giờ nó có ghét tao không.
Hạnh bất lực nhớ tới mùa hè năm nọ, nói tiếp:
- Tụi mày nhớ hồi họp lớp năm lớp Tám không. Nó bắt chuyện với tao, xong tao ngồi nhặt rau như này này. Tao không để ý, tưởng đứa nào trêu xong gắt với nó ấy. Quay sang mới... Ah... nghĩ tới lại muốn học ẩn thân chi thuật.
Cô vừa nói bàn tay còn khua loạn xa, biểu cảm trên gương mặt lúc thì nhăn lại lúc thì đỏ lên.
Lan vừa nghe lập tức phẩy tay bao biện cho thằng bạn. Lúc mới biết tình cảm của Đạt, cô còn trêu cậu ta hâm dở vì học với nhau bao lâu không thèm nói, đến khi xa nhau mới lại lật đật đi hỏi thăm. Nhưng sau khi thấy sự nghiêm túc của anh, cô đã âm thầm trèo lên con thuyền chênh vênh này.
Cô nửa đùa nửa thật đáp lại:
- Ầy, nó không chấp nhặt chuyện đó đâu, có khi quên rồi ấy. Ngày xưa thấy bảo nó thích mày. Tao nghe tụi cùng làng nó nói nó định lên trên này để học với mày đấy.
Hạnh nâng cao đôi lông mày giống như vừa nghe được một chuyện hết sức vô lý. Đối với cô Đạt chỉ là một thằng bạn quan tâm cô hơn những đứa con trai bình thường. Mà kể cả thời điểm đó anh có thực sự thích cô đi chăng nữa, đây đã là chuyện của bốn năm sau. Số lần gặp nhau còn chưa nổi một bàn tay, huống chi là trò chuyện hâm nóng tình cảm. Bản thân Hạnh cũng hay đọc mấy câu truyện “tin phích” trên mạng. Thể loại thanh xuân vườn trường có rất nhiều nhưng cô chưa thấy bộ nào có tình tiết phi thực tế như vậy. Dù có thì cũng là thanh mai trúc mã. Cô không tin những đứa trẻ mặt búng ra sữa năm đó lại có loại tình cảm nam nữ này. Hạnh liếc mắt lườm hai đứa bạn hạ giọng:
- Tụi mày còn trêu tao nữa. Tao đang nghiêm túc mà. Bốn năm rồi, tụi mày cứ trêu. Tao ngại, nó cũng ngại. Bây giờ chắc nó có bạn gái rồi.
Lan lập tức phản bác lại, gương mặt cũng nghiêm túc hơn. Ba ngón tay cô chụm lại đưa lên trời làm tăng độ uy tín:
- Tụi tao không đùa đâu. Tao với cái Quỳnh học chung với nó, tao biết. Thằng nào có bạn gái thì bạn chứ nó né gái như né tà.
Nói đến mức này, chẳng hiểu sao trong lòng Lan nóng như lửa đốt. Mặc dù đây không phải chuyện của cô nhưng cô lại cảm thấy tiếc nuối nếu như hai người này hiểu lầm nhau vì chuyện gì đó. Lan nói tiếp:
- Nó gặp mày ít nhưng hồi trước, ngày nào chả hỏi bọn tao về mày. Nói sao ta, toàn bộ chủ đề nó nói chuyện với tụi tao phải đến sáu mươi, bảy mươi phần trăm là nói về mày rồi. Thằng Đạt nó ít nói mà hễ chủ động mở mồm ra là y như rằng hỏi về mày. Đấy! Mấy lúc tao hỏi mày dạo này thích cái gì, rồi muốn làm gì, dự tính thế nào này kia. Cả mấy hôm tao kêu mày có rảnh không? Đi chơi được không này nọ. Đa số đều là nó nhờ tao hỏi đấy.
Hạnh nghiêng đầu, cau mày nhớ lại mấy đoạn hội thoại đó. Cảm giác không có gì đặc biệt cả, cô đáp:
- Nó hỏi để làm gì? Tao có thấy nó đâu?
Lan nhún vai:
- Ai biết được cái thằng đó. Nhiều khi tao cũng thấy khó hiểu vãi, nhưng biết sao được. Dù sao nó cũng đâu có ý xấu.
Mặc dù từ trước đến giờ Hạnh chưa từng yêu ai nhưng cô có thể liên tưởng tới niềm yêu thích của cô với một ca sĩ đặc biệt nào đó, muốn biết mọi thứ về người mình thích. Nhưng người ta là minh tinh đẹp trai, tài năng, còn cô chỉ là một cô gái bình thường có một cuộc sống bình thường mà thôi.
Hạnh chống cằm lên đầu gối nghĩ mãi không ra:
- Sao nó lại thế nhỉ?
Quỳnh bày ra vẻ mặt cạn lời, thiếu điều muốn viết hai chữ đương nhiên lên trên trán cho cô nhìn rõ:
- Trời! Thế mà cũng hỏi. Nó yêu mày chứ còn sao với trăng.
Tiếng thở dài thườn thượt của Hạnh cũng không ngăn được miệng của hai cô bạn. Cô đương nhiên biết tất cả mấy hành động đó xuất phát từ cái gì. Câu mà cô muốn hỏi không phải là vì sao nó làm thế, mà là vì sao nó lại thích cô.
Một câu trả lời đã có ngay trong luận điểm giải thích của Lan. Hạnh vẫn thắc mắc, yêu đương có thể khiến người ta trở nên như vậy sao? Nhưng cô không muốn nghe hai con người cũng chưa có tình yêu giải thích bằng khoa học và lô gíc chút nào.
Nhớ đến câu đề cập đầu tiên về Đạt, cô ngẩng đầu hỏi:
- Giờ trượt rồi thì chắc nó về trường B thôi nhỉ?
Lan gật đầu:
- Ừ, nguyện vọng số hai nó điền B ấy.
Hạnh liếc nhìn hai đứa bạn vừa nói vừa bĩu môi. Không ngờ hai đứa bạn mà mình tin tưởng lại đi nói hết chuyện của cô cho anh:
- Rồi tụi mày vì cái gì mà bán rẻ bạn bè, đem thông tin của tao giao hết cho nó vậy?
Lan cười trừ đáp:
- Haha, tại cũng đâu có gì phải giấu đâu đúng không. Với lại tao thấy nó trân thành với mày lắm á. Thôi mày thử kết bạn phây búc nó xem.
Cô cười khẩy chưa lên tiếng vội, tay bật chiếc điện thoại của mình lên, cố gắng truy cập vào trang mạng bằng chiếc điện thoại bàn phím ấy rồi giơ trước mặt hai đứa bạn:
- Nhìn. Tao có kết rồi đấy chứ. Nó bị sao ấy chứ. Tụi mày có chắc nó thích tao không? Theo lẽ thường, chẳng phải nó nên chủ động nói chuyện với tao hả?
Hai cô bạn lúc này cũng nhún vai bất lực, Lan lên tiếng trả lời:
- Ai biết. Tao đâu biết nó kết bạn với mày rồi nên tao không hỏi.
Hạnh hung hăng cầm miếng bánh lên cắn một miếng dứt khoát bỏ câu chuyện này ra sau đầu:
- Thôi kệ nó. Chừng nào nó nói với tao rồi tính. Coi như tao chưa biết. Mà giờ nó về trường B rồi, chắc không gặp nhau nữa đâu.
Ăn uống được một lúc, Hạnh tưởng đã chuyển sang chủ đề khác rồi. Nhưng chẳng hiểu sao lại quay về chỗ cũ:
- Nhớ hồi cấp một nhiều đứa con trai thích mày vãi. Da mày bây giờ đang nhiều mụn, chăm sóc một tí khéo lại đầy anh theo.
Mặc dù bề ngoài Hạnh có vẻ bài xích với câu nói đó nhưng thật tâm đối với tình yêu cô không đặt quá nhiều quy tắc. Chỉ là cô luôn sợ hãi việc bản thân phải cho đi trước nhưng không nhận được gì hoặc chịu tổn thương. Cô hiểu rất rõ bản thân luôn vô tình khắc ghi những hành động nhỏ nhặt trong đời sống, vậy nên ngoài việc ngồi chờ đợi ra cô chẳng biết nên làm gì khác. Hạnh níu mày tỏ vẻ không vui nhưng gương mặt không diễn được tới mức ấy, đôi mắt nhìn xuống đồ ăn:
- Chả liên quan. Giờ tao thấy mình nên tập trung học hành trước. Còn yêu đương sau này tính.
- Chuẩn anh em ạ.
Lan hùa theo gật gù đáp. Sau đó không biết cô nghĩ cái gì mà bồi thêm một câu:
- Nhưng mà nói gì thì nói nếu bạn có ý định yêu đương, tôi sẽ xin cho thằng Đạt một chân. Tôi thấy nó nghiêm túc lắm.
Hạnh chống cằm, khuỷu tay tì lên đầu gối suy tư. Thực tế trong đầu cô đã có đáp án rồi nhưng người ta thường nói chuyện chưa xảy đến tốt nhất không nói trước. Cô ậm ừ trả lời cho qua:
- Đến lúc ấy rồi tính.
Cả ba nói chuyện với nhau thêm một lúc rồi mới trở về nhà. Quãng thời gian sau đó, Hạnh cũng không còn nhớ tới câu chuyện này nữa. Vào năm học mới cô được chuyển sang lớp học cùng với hai đứa bạn theo đúng nguyện vọng. Nhờ có mối liên kết ấy mà Hạnh làm quen với môi trường khá nhanh. Các bạn trong lớp đa số đều đã quen biết với Lan và Quỳnh nên cô chỉ cần đứng phía sau họ tiếp nhận là được. Với kiến thức học trên trường Hạnh vẫn chưa thể hiểu hết, tuy nhiên cô vẫn tự cổ vũ mình rằng chỉ cần ba năm này cố gắng. Cô có thể vào được đại học như ý nguyện.