Lúc ấy anh đã cố tìm hiểu nguyên do. Những ngày cuối tuần được nghỉ, bạn bè thì rủ nhau đi chơi, còn anh một mình đạp xe lên làng trên chỉ để gặp Lan hỏi chuyện. Vì nhà Lan chỉ cách nhà Hạnh vài căn nhà. Anh không dám gặp riêng, sợ Hạnh ngại rồi trốn mất tăm. Nhờ cô bạn giúp đỡ hết mình, Đạt mới nắm được một vài thông tin nho nhỏ. Cộng với việc tiếp xúc với cô, anh cũng suy đoán nhiều chuyện. Đạt cố gắng học tập vì anh biết Hạnh nhất định sẽ vào ngôi trường này để học. Anh quyết định sẽ ở bên cạnh cô từ bây giờ, dù là tư cách gì đi chăng nữa. Anh không muốn sau này bản thân phải hối hận.
Kỳ thi diễn ra vô cùng thuận lợi mặc dù Hạnh không phải người học dốt nhưng cứ hễ động vào bài thi là kết quả vẫn sẽ kém hơn so với lực học. Gia đình cô luôn nói cô không cần sợ cứ coi như nó là một loại bài tập bình thường, cô cũng hoàn toàn bình tĩnh làm bài. Nhưng kết quả không hiểu vì sao lại không tốt. Hạnh nằm trên giường dùng chiếc điện thoại phím có chức năng đọc báo trên mạng để giải trí. Đó là cách thức để gϊếŧ thời gian thứ hai sau sở thích nghe nhạc của cô. Cô rất thích đọc những mẩu tin liên quan đến vấn đề xã hội đặc biệt về tâm lý học. Nó khiến cô biết cách suy nghĩ nhiều hơn và có cái nhìn đa chiều về mọi việc. Khi Hạnh vẫn còn đang chìm đắm trong màn phá án kịch tính của lực lượng cảnh sát thì màn hình chuyển sang chế độ gọi đến. Chữ trên màn hình hiện lên hai chữ “Lan Lanh”, đôi lông mày níu chặt vì khó chịu chậm rãi giãn ra. Gia cảnh nhà Lan tuy không giàu nhưng các bác đều ăn nên làm ra và quan tâm Lan hết mực. Mẹ cô nàng đau ốm liên miên, còn bố thì làm thợ xây. Đôi khi Hạnh cảm thấy ghen tị vì Lan được các bác mua điện thoại mới, xe mới song cũng hiểu và thương cho hoàn cảnh của bạn. Hạnh vừa mở máy chưa kịp nói một tiếng, giọng nói cao vυ"t còn kèm theo độ lớn không tưởng, khiến cô cảm giác màng nhĩ bị thủng một lỗ:
- Alo! Mày đang ở đâu thế! Lên trường xem điểm không?
Hạnh khẽ cau mày nhìn từng tia nắng gắt vẫn đang lộng lành bên ngoài trời. Dù mới chỉ có tám giờ sáng nhưng không khí bên ngoài đã được nung nóng suốt ba tiếng đồng hồ, cô khó hiểu nói:
- Ở nhà. Mà mới tám giờ, còn nắng nóng nữa. Sao không để chiều ba bốn giờ đi cho mát.
Lan nghe xong liền đáp lại, giọng nói không còn vẻ khoa trương cho thiên hạ biết như ban nãy:
- Chiều cái Quỳnh nó đi chơi với anh nó rồi. Đi. Xong rồi ghé khu TC ăn cái rồi về.
Quỳnh cũng là người cùng làng với Hạnh và Lan nhưng lại ở tít cuối làng trong khi cô và Lan đều ở phía trên. Nhà Quỳnh khá giả nhất trong ba đứa, tính tình ôn hòa nhưng cách biểu đạt không tốt thường khiến mọi người xung quanh thường hiểu lầm.
Hạnh chậm rãi đáp lại không có ý định phản đối:
- Ừ. Nhưng xe chị tao đã đi rồi. Không có xe. Mai bố tao mới dẫn tao đi mua. Mày đèo tao nha.
Đầu dây bên kia không chần chừ mà trả lời ngay:
- Ừ. Đi cho tiện. Qua luôn đi nhá.
Vừa nói dứt lời Lan liền cúp máy, Hạnh cũng tắt điện thoại, chuẩn bị đi. Mái tóc đen mượt được cô tùy ý vơ gọn lên rồi mặc thêm một chiếc quần thể thao thoải mái. Hạnh bước xuống nhà thấy bà nội đang ngồi một góc sân gọt khoai để nấu ăn cho bữa tối. Cô vội thưa với bà một tiếng mình sẽ đi đâu rồi mới ra ngoài.
Bà cô năm nay đã gần sáu hai tuổi, vẫn vô cùng khỏe mạnh. Gia đình cô không giàu không nghèo, đủ ăn đủ mặc trải qua cuộc sống. Bình thường vào những ngày trong tuần, bố mẹ cô đều đi làm, chị em cô cũng không ở nhà, một mình bà thổi cơm nấu nước. Đến những ngày cuối tuần được nghỉ, bố mẹ cô sẽ thay nhau làm những món ăn phức tạp và lạ miệng hơn. Cũng chính vì vậy mà từ bé Hạnh đã là một người kén ăn.
Mới bước ra tới đầu ngõ, Hạnh đã thấy ngay chiếc xe điện đời mới. Cô bạn mặc một chiếc quần bò đang rất được ưa chuộng cùng với một chiếc áo chống nắng trùm đến bắp chân. Cách nhau khoảng mươi bước chân Lan đã trông thấy cô. Cái miệng lập tức hoạt động, càm ràm không ngớt:
- Nắng vãi chưởng luôn ấy. Qua tao mới cắt cái tóc gội luôn đầu rồi mà giờ đã thấy bết bết này.
Hạnh hiểu tính cách năng động, thẳng tính và có chút nói nhiều của Lan nên chẳng đôi co cho hại thân. Cô quay đầu tìm kiếm đứa còn lại rồi hỏi:
- Cái Quỳnh chưa lên à? Hay phải xuống đợi nó?
Lan lướt lướt vài cái trên màn hình điện thoại xong mới quay đầu đáp lại cô:
- Không, tao gọi nó rồi. Bây giờ nó không “on” chắc đang đi. Ah... vừa nhắc tào tháo.
Cô hướng theo cái nhìn của Lan. Trên chiếc xe điện mới tinh, một cô gái với chiếc áo chống nắng trùm từ đầu tới chân đang cầm tay lái tiến gần. Dáng người vừa vặn nhưng lại đội một cái mũ to đùng. Nhìn vào chẳng ai nói cô nàng đã học xong cấp 2.
Quỳnh vừa chống hai chân xuống đất, đã ngẩng đầu lên nói:
- Đi. Tao thấy thông báo trên “phây búc” bảo có điểm rồi nên gọi tụi mày luôn. Chiều tao đi chơi rồi.
- Rồi, đi thôi.
Hạnh không nói gì thêm, tự động chèo lên xe Lan ngồi.
Khi đến trường, ba người cố gắng chen chân vào đám đông, nhìn hàng loạt các danh sách lớp được xếp trên tường. Dù đã chuẩn bị tâm lí sẵn ở nhà nhưng khi thấy tên mình nằm trong lớp đại trà, Hạnh vẫn có chút thất vọng. Lan và Quỳnh cũng chẳng khá hơn, nhưng vì điểm trường cấp hai không giống nhau nên Lan, Quỳnh và cô được xếp vào hai danh sách lớp khác nhau. Hạnh dự định khi về nhà sẽ nói với bố mẹ xin chuyển sang lớp của họ học, cô không muốn xa họ nữa. Nán lại thêm vài phút, cả ba lại đèo nhau tới quán ăn trong khu phố CT. Nơi đây được coi là thiên đường ẩm thực cho học sinh trên huyện không chỉ bởi đồ ăn ngon mà giá cả cũng hợp lý. Lan và Quỳnh gọi ra một đĩa bánh gối ăn chung và một đĩa bánh tráng nướng. Vừa mới ngồi xuống ghế, miệng của Lan đã hoạt động hết công suất. Cô than vãn về việc bản thân chỉ thiếu một chút điểm môn Toán là có thể vào được lớp chọn. Hạnh cũng cho rằng điểm của Lan không tệ vì lớp chọn cũng có một vài bạn bằng điểm. Nhưng khổ nỗi điểm môn chính của họ cao hơn nên cũng hết cách. Cô ấy liên tục tiếc nuối, hai chữ “giá như” treo trên miệng như một cái máy chạy không có điểm dừng.
Hạnh nghe tai này lọt qua tai kia hoàn toàn không tập trung nổi vào trong câu chuyện. Bỗng nhiên Lan lại chạm vào người Hạnh thu hút sự chú ý của Hạnh rồi mới nói:
- Mà tao cũng tưởng thằng Đạt sẽ đỗ cơ. Ai ngờ thiếu có không phẩy hai năm, tiếc vãi.
Nhắc tới, Hạnh mới nhớ ra khuôn mặt quen thuộc từng thấy hôm nghe quy chế thi. Cô không hiểu lý do anh mò lên tận trên này học làm gì. Mặc dù trường A này học tốt hơn trường B nhưng trường B lại gần làng anh. Đi từ đây tới nhà anh chắc cũng mất hai mươi phút, trong khi đến trường B chỉ chưa đầy mười phút. Mà cô dám cá bạn bè anh cũng sẽ học ở trường B.
Hạnh thuận theo chủ đề mà hỏi:
- À, hôm nghe quy chế tao cũng nhìn thấy nó rồi, nhưng sao nó lại đăng ký tận trên này nhỉ? Không phải dưới đó đều thích học trường B hơn sao?
Nhìn hai đứa bạn liếc mắt trao đổi rồi lại tủm tỉm cười, Hạnh ngơ ngác. Song, đôi lông mày khẽ cau lại thể hiện cảm giác khó hiểu và không vui. Quỳnh vội lên tiếng giải thích:
- Tao biết đâu ấy. Thấy nó úp mở có lý do riêng. Mà... mày không biết thật à?