Chương 32

Rõ ràng là một khuôn mặt búng ra sữa tròn vo, thậm chí còn mang theo ý cười ôn hòa, nhưng Trương Tiên Bình lại cảm thấy toàn thân lạnh toát, theo bản năng nuốt nước bọt một cái, giọng nói căng thẳng: "Tề... Tề lão đại..."

Trương Tiên Bình bị cái danh của Tề Việt dọa sợ, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng quả thực có chút lo lắng sợ hãi, nhưng rất nhanh sau đó lão đã bình tĩnh lại.

Tề Việt bây giờ đâu còn là quỷ sai Địa phủ nữa, anh đã nghỉ hưu rồi, cho dù biết những chuyện lão làm thì sao chứ? Chẳng lẽ còn có thể đi cáo trạng được sao?

Mà lão - Trương Tiên Bình mới là quỷ phụ trách văn phòng Địa phủ, xét về địa vị còn cao hơn Tề Việt một bậc, tại sao lão phải sợ Tề Việt?

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng vẻ mặt Trương Tiên Bình vẫn không thay đổi, ngược lại còn giả vờ như không biết gì, trước tiên tỏ ra yếu thế: "Tề lão đại, ngài làm vậy là có ý gì?"

Tề Việt vốn dĩ chẳng định nói lý lẽ với Trương Tiên Bình. Anh liếc xéo lão một cái, chẳng thèm để ý đến lão mà đi thẳng về phía bên trái sảnh đường. Ở đó có đặt một chiếc bàn sách, là nơi Trương Tiên Bình thường ngồi làm việc.

Trên bàn trống trơn, không có thứ gì. Ánh mắt Tề Việt khựng lại một chút, đưa tay kéo ngăn kéo dưới bàn, lấy ra một tờ giấy viết thư màu vàng và một cây bút lông.

Đến nước này thì Trương Tiên Bình đã biết Tề Việt định làm gì rồi.

Giấy và bút lông này không phải đồ tầm thường, đó là phương tiện giao tiếp giữa văn phòng và Địa phủ. Bình thường Trương Tiên Bình vẫn dùng chúng để báo cáo công việc cho cấp trên ở dưới Địa phủ.

Tề Việt chắc là muốn viết sớ tấu cáo tội trạng của lão lên trên.

Nghĩ đến đây, Trương Tiên Bình lại càng bớt căng thẳng. Khoan chưa nói đến chuyện Tề Việt đã không còn là quỷ sai, căn bản không sử dụng được giấy và bút lông. Chỉ nói đến hiệu suất làm việc của Địa phủ, sớ đi sớ lại thế này không biết phải mất mấy tháng trời, thậm chí giấy có đến được tay cấp trên hay không còn là một vấn đề.

Trương Tiên Bình phủi mông đứng dậy, đá một cước vào năm con dã quỷ như để trút giận, sau đó ung dung chờ xem kịch vui của Tề Việt. Đợi lát nữa Tề Việt phát hiện mình không thể lưu lại chữ trên giấy thì sẽ xấu hổ lắm đây.

Thế nhưng, tình huống mà Trương Tiên Bình dự đoán lại không hề xảy ra. Cây bút lông mà ngay cả lão sử dụng cũng rất tốn sức kia lại vô cùng nghe lời Tề Việt, như sai khiến ngón tay, nhẹ nhàng thoải mái để lại những dòng chữ vàng rực rỡ trên trang giấy.

Trương Tiên Bình đứng xa, không nhìn thấy Tề Việt viết gì trong thư, nhưng chắc chắn là Tề Việt đã viết được. Thế là lão lập tức tự an ủi mình: Cho dù Tề Việt viết được thì đã sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn sẽ bại dưới tay hiệu suất của Địa phủ ư?

Ý nghĩ này vừa mới nhen nhóm, Trương Tiên Bình đã thấy Tề Việt tháo chiếc nhẫn huyết ngọc trên ngón áp út tay trái xuống, sau đó ấn mạnh mặt nhẫn lên tờ giấy.

Tờ giấy không cần lửa cũng tự bốc cháy, nội dung trên giấy theo làn khói xanh bay lên được chuyển thẳng xuống Địa phủ, đáp ngay xuống bàn làm việc của bộ phận cấp trên quản lý văn phòng.

Tia lửa cuối cùng nuốt trọn tờ giấy, Tề Việt vỗ vỗ tay, quay trở lại bên cạnh năm con cô hồn dã quỷ. Anh ngồi xổm xuống, cười híp mắt nói với Quỷ Lão Đại: "Mày có biết ở Địa phủ muốn đầu thai là phải xếp hàng lấy số không?"