Thời Lê nói: “Cái này là em mượn của cô y tá, ở đây buồn chán quá. Đọc cho đỡ chán thôi mà.”
Tạ Quảng Bạch trêu: “Nếu thật muốn gϊếŧ thời gian, sao không tự viết một cuốn sách, đặt tên là “Những tháng ngày cưỡng ép kết hôn với tổng tài”. Em viết xong đưa cho anh, anh sẽ in mấy chục vạn bản, phát cho mỗi người một cuốn, để em cũng được trải nghiệm cảm giác làm tác giả.”
Thời Lê tức đến mức muốn đá anh một cái, nhưng nghĩ đến cái chân vừa mới hồi phục, cô đành đổi ý: “Anh còn chê em bị mắng chưa đủ thảm à!”
Tạ Quảng Bạch nắm lấy cổ chân cô, cổ chân nhỏ đến mức chỉ cần một bàn tay là vừa khít đặt nhẹ lên giường rồi đắp lại chăn mỏng cho cô: “Cẩn thận chút, đừng để cái chân còn lành này cũng bị thương.”
Thời Lê lầm bầm nhỏ: “Làm gì có yếu ớt như anh nói chứ.”
Tạ Quảng Bạch ở lại trò chuyện với cô thêm một lúc rồi sang bên bác sĩ xem kết quả kiểm tra.
Bác sĩ nói cô không có gì nghiêm trọng, chỉ hơi thiếu máu. Trật khớp vốn chẳng phải chuyện to tát, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi, tránh vận động mạnh một thời gian là được.
Lúc bác sĩ nói câu này, Thời Lê không có mặt. Ông còn cố ý dặn Tạ Quảng Bạch: “Mấy ngày tới tốt nhất hạn chế sinh hoạt vợ chồng.”
Tạ Quảng Bạch gật đầu, đi lấy thuốc rồi chở Thời Lê về nhà.
Trên đường, anh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô ở ghế sau đang vô tư gặm đào, lòng anh hơi buồn bực. Chẳng lẽ trong mắt cô, anh trông giống kẻ đói khát lắm sao?
Nhưng nghĩ lại, cô vẫn là một “đứa trẻ ngoan” tính cách vô tư, như một đứa con nít, anh làm sao mà ra tay được chứ.
Vụ va chạm lần này được xác định là một tai nạn ngoài ý muốn. Tài xế gây tai nạn do mệt mỏi trong lúc điều khiển xe. Không may, một chân của anh ta bị các mảnh pha lê cắm sâu, dẫn đến gãy xương nghiêm trọng.
Nghe nói gia cảnh anh ta cũng không khá giả, làm tài xế tự do, vừa mới cưới vợ hai năm, con còn chưa đầy tháng.
Có lẽ vì cảm thấy người ta cũng chỉ là dân thường, Thời Lê ban đầu không định truy cứu, vì bản thân cô cũng không bị thương nặng. Cô thử dò ý với Tạ Quảng Bạch, nhưng lại bị từ chối ngay.
Thời Lê bực mình: “Sao anh chẳng thông cảm gì cho người ta cả?”
Tạ Quảng Bạch hỏi lại: “Em đã gặp vợ anh ta chưa?”
Thời Lê mờ mịt lắc đầu: “Vợ anh ta thì liên quan gì đến vụ tai nạn này?”
“Anh gặp rồi. Cô ta đeo một sợi dây chuyền kim cương, giống hệt cái em đang có.”
“Biết đâu chỉ là hàng nhái thì sao?”
“Anh đưa khoản bồi thường tương đương hai năm tiền lương của anh ta, mà anh ta không hề nhíu mày lấy một cái.”
Thời Lê sững sờ: “Ý anh là có người bỏ tiền thuê anh ta đâm em?”
Tạ Quảng Bạch mỉm cười như đang dạy con nhỏ: “Cuối cùng em cũng hiểu rồi.”
“Không đến mức thế chứ? Em thấy mình ngày thường rất hiền hòa, đâu có đắc tội với ai. Chẳng lẽ là anti-fan?”
“Những kẻ chỉ dám dùng bạo lực mạng thì ngoài đời thường yếu đuối lắm. Đám đó chưa chắc có gan làm chuyện này. Em nghĩ kỹ lại xem, gần đây có đắc tội với ai không?”
Thời Lê lục lại trí nhớ mấy ngày qua, bỗng giật mình: “Tạ Ôn Dư!”
Ngoài lần giúp Phùng Hạ, sau khi Phá Tân Cam đóng máy, cô hầu như không ra ngoài hay dính dáng đến chuyện gì khác.
Thời Lê tức tối: “Em có lòng tốt giúp anh ta, vậy mà anh ta quay lại cắn em một phát! Đúng là lòng tốt bị coi như lang sói, mắt chó không biết Lữ Động Tân!”