Cả căn phòng rơi vào bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
Rất lâu sau, lâu đến mức cổ Thời Lê cũng muốn tê liệt, đạo diễn cuối cùng phá vỡ khoảng lặng này.
Ông vừa cười vừa vỗ tay: "Tốt lắm! Từ khi tôi bước chân vào nghề tới giờ, đây là lần đầu tiên được thấy màn diễn có sức cuốn hút đến vậy!"
Thời Lê lăn một vòng từ dưới đất bò dậy, dè dặt mở miệng hỏi: “Đạo diễn, ngài không nói nhầm đấy chứ?”
Cô bắt đầu nghi ngờ sâu sắc liệu có phải sáng nay lúc rửa mặt, đạo diễn quá mạnh tay, hất nước vào tận não rồi không?
Ngay sau đó, có người lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đã lâu lắm rồi tôi mới được thấy một kiểu diễn xuất thuần phác mà lay động lòng người đến thế.”
Biên kịch cũng hùa theo: “Hơn nữa, những người trẻ có khả năng ứng biến như tiểu thư đây quả thật hiếm có. Theo tôi thấy, sau khi sửa đoạn này, toàn bộ kịch bản dường như cũng trở nên phong phú hơn hẳn.”
“Hiện giờ chẳng phải khán giả đang chuộng kiểu "đại ngược di tình", "tiểu ngọt thương thân" sao? Chi bằng đổi hẳn sang kết thúc bi kịch luôn cho hợp thị hiếu.”
Trong lúc Thời Lê còn đang mông lung hoang mang, cuối cùng cũng có người cất tiếng phản bác: “Tôi thấy động tác tay chân khi tiểu thư diễn cũng ổn lắm, chỉ là khả năng thoại thì còn hơi thiếu một chút.”
Thời Lê vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, tôi cũng cảm thấy mình còn kém xa ở khoản đó!”
Đạo diễn hoàn toàn chẳng bận tâm, vung tay nói dứt khoát: “Sợ gì chứ, thì tìm một diễn viên l*иg tiếng giỏi là được! Có gì to tát đâu, bây giờ mấy ai mà không cần l*иg tiếng?”
Thời Lê cười gượng, chưa kịp tiêu hóa hết những lời này, đạo diễn đã lôi hợp đồng ra đặt lên bàn: “Vậy là quyết định thế nhé. Tiếp theo cũng không cần tìm ai thử vai nữa. Tiểu thư, mời cô ký tên ở đây.”
Thời Lê bước tới, nhìn bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn sàng, cầm lấy bút mà vẫn không nỡ hạ bút: “Ngài làm vậy, bên đầu tư có biết không? Bọn họ không sợ lỗ vốn đến tan cửa nát nhà à?”
Đạo diễn cười ha hả: “Tôi sao mà biết được tâm tư của lệnh tôn chứ!”
...
Trằn trọc cả buổi, hóa ra vai nữ chính lần này là do ba cô đầu tư! Vậy thì cái gọi là hiến thân cho Tạ Quảng Bạch kia, là gì chứ? Là vì mặt mũi sao?
Thời Lê theo bản năng định ký tên thật của mình, mới viết được một nửa thì chợt nghĩ lại, kịp thời sửa sang tên khác. Biên kịch ở bên cạnh nhìn nét chữ loằng ngoằng, không quên tâng bốc: “Tiểu thư quả nhiên bất phàm, nhìn chữ viết này là biết có luyện qua!”
Thời Lê nhìn chằm chằm vào đống nét chữ rối rắm như tơ vò, trong lòng mệt mỏi đến mức chẳng buồn phun tào.
Mọi người ríu rít tiễn cô xuống lầu. Lúc đi ngang qua Phùng Hạ, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn mũi chân mình.
Người đại diện bên cạnh là một người đàn ông có dáng vẻ đạo mạo thì lại sững sờ, không dám tin mà nói: “Cô nói cái gì? Hủy thử vai rồi á?”
Thời Lê âm thầm áy náy thay cô ấy mười lăm phút, rồi lại nhanh chóng bắt đầu lo cho bản thân. Cho đến tận lúc này, mọi chuyện vẫn phát triển đúng như trong nguyên tác. Tiếp theo chính là cảnh cô gặp tai nạn giao thông mà bỏ mạng.
Cô nên nghĩ cách gì đó để ngăn cản cái kết bi thảm sắp xảy ra này!
Còn chưa kịp nghĩ ra lý do nào hợp lý, xe đã nổ máy. Tiểu Lý vừa lái vừa hỏi: “Tiếp theo là về chỗ Tạ tiên sinh đúng không ạ?”
Thời Lê gật đầu, lại nghe anh ta hỏi tiếp: “Tiểu thư định về thẳng nhà luôn sao?”