Chương 7

Bước vào phòng thử vai, Thời Lê phát hiện không gian bên trong trống trơn đến lạ. Một bên là chiếc bàn dài, mấy người trung niên mặc vest ngồi phía sau, mặt ai cũng nghiêm túc, lạnh lùng.

Thấy cô đi vào, một người có vẻ nghiêm nghị nhất lên tiếng: “Cô là Thời Tử Linh? Mời bắt đầu.”

Thời Lê vừa rồi có đọc lướt qua đoạn kịch bản thử vai. Cốt truyện đại khái là: nữ chính bị yêu nữ phe phản diện bắt giữ, đang hấp hối thì được nam chính cứu ra, hai người nhìn nhau đắm đuối.

Được rồi, nếu đã phải diễn thì cô cũng liều vậy.

Từ nhỏ đến lớn, vai diễn duy nhất của Thời Lê là vai cái cây trong một vở kịch thiếu nhi. Trong tay cầm hai nhánh cây nhỏ, chỉ biết đứng im. Dù có cố gắng đến đâu, cô cũng chỉ có thể đạt trình độ tốt hơn người thi tệ nhất vài phần.

Tổ khảo sát còn chu đáo đến mức gọi thêm một nam diễn viên tới phối hợp cùng cô, nghe nói là tiểu sinh đang nổi, môi hồng răng trắng, nhưng vẫn không đẹp bằng Tạ Quảng Bạch.

Thời Lê nằm trên mặt đất, nét mặt không cảm xúc, hơi híp mắt lại, đầu nghiêng sang một bên, trưng ra dáng vẻ như sắp tắt thở đến nơi.

Nam tiểu sinh kia nhìn Thời Lê nằm đó như một xác chết, trán khẽ giật mạch gân xanh, cố nhẫn nhịn, tiến lên ôm lấy nửa người trên của cô một cách dịu dàng, giọng mềm mỏng gọi: "Diệp Giáng Hương, anh đến rồi, em mở mắt ra nhìn anh đi."

Thời Lê yếu ớt mở mắt, giơ tay như muốn chạm vào mặt cậu ta, nhưng mỗi lần vừa mới nâng tay lên, tay cô lại run rẩy rơi xuống. Cứ như vậy lặp lại vài lần, nam diễn viên kia vừa rơm rớm nước mắt, vừa không nhịn được nữa, chủ động nắm lấy tay cô.

Thời Lê hé miệng, đọc lời thoại: "A Tuyền."

Đạo diễn ngồi giữa dãy bàn phía sau, thấy Thời Lê biểu diễn một cách quanh co uốn lượn như thế, khóe miệng cũng không nhịn được mà giật giật.

Tiếp đó, cô vừa ho dữ dội vừa run lên bần bật trong lòng ngực của nam diễn viên, một bên ho sặc sụa, một bên vẫn đều đặn đọc lời thoại: "Tôi cảm thấy mình sắp không qua khỏi."

Bên biên kịch suýt chút nữa đánh đổ ly trà, vội mở kịch bản ra đối chiếu: câu thoại tiếp theo hình như không phải như vậy?

Thật ra chỉ vài phút ngắn ngủi, Thời Lê căn bản không thể nhớ nổi lời thoại, nhưng trước mặt mọi người mà quên từ thì thật quá mất mặt, mà mất mặt nhất là trước Tạ Quảng Bạch. Vì thể diện của Tạ Quảng Bạch, cô quyết tâm phát huy toàn bộ trí tưởng tượng của mình để tiếp tục diễn, dù sao cũng chỉ là cảnh cáo biệt trước khi chết, có gì mà không dám làm đâu.

Nam diễn viên bị lời thoại bịa đặt của cô làm cho choáng váng, ôm lấy cô, mớ thoại phía sau cũng bị quên sạch.

Thấy anh ta im lặng, Thời Lê đành tiếp tục bịa thêm: "Sau khi tôi chết, làm ơn hãy chôn tôi trên núi nhé."

Nam tiểu sinh hoàn hồn, xúc động ôm chầm lấy cô: "Không! Em đang nói mấy lời ngốc nghếch gì vậy chứ! Em sẽ không..."

Thời Lê giơ tay tát một cái chặn lời thoại của anh ta, lực không nhỏ, suýt nữa khiến anh ngã ngửa ra sau. Cô thật sự không khóc nổi, đành nhắm mắt lại, cố gắng ra vẻ yếu ớt: "A Tuyền, em yêu anh, anh không em yêu anh đến nhường nào đâu."

Nam tiểu sinh định mở miệng nói gì đó, bèn thử vặn cổ tay của Thời Lê ra, nhưng không nhúc nhích. Định vặn thêm lần nữa, thì cô chủ động buông tay, đầu ngoẹo sang một bên, mắt nhắm lại.

Chết rồi!

Biên kịch đổ mồ hôi như tắm, vội vẫy trợ lý đến hỏi nhỏ: "Cậu có cầm nhầm kịch bản không đấy?"

Lần đầu tiên đi thử vai mà gặp người không diễn theo kịch bản, nam tiểu sinh kia cứng đờ toàn thân.