Chương 5

Trong lúc thất thần, chân cô trượt một cái, suýt ngã nhào, may mà Tạ Quảng Bạch đỡ kịp. Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng ai đó gào to: “Phùng Hạ! Cô lề mề gì thế? Mau vào đi!”

Thời Lê theo phản xạ quay người muốn trả lời, nhưng cổ tay lại bị Tạ Quảng Bạch giữ chặt. Anh nhìn cô một lát, rồi mới buông ra, giọng thản nhiên: “Đưa em đến đây thôi. Tầng mười ba, đi cẩn thận, ngã cái nữa thì không ai đỡ đâu.”

Thời Lê vội vàng gật đầu lia lịa, xoay người bước đi.

Bên cạnh, một nữ sinh mặc đồ thể dục chạy lướt qua, còn phía trước có một người đàn ông đeo kính đang gọi to: “Tôi đã bảo cô đến sớm một chút rồi mà.”

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cúi đầu ngoan ngoãn lắng nghe. Từ góc độ của Thời Lê, vừa vặn nhìn thấy nửa khuôn mặt nghiêng của cô ta, làn da trắng mịn như sứ, đuôi mắt hơi cong lên, trông chẳng khác gì một con hồ ly tinh.

Đó chính là Phùng Hạ khuynh quốc khuynh thành thật sự.

Còn cô thì vốn không phải Phùng Hạ gì cả, nhìn tình hình này, có vẻ như cô chỉ là tiện tay bị gán vào thân thể của một nữ phụ nào đó trong truyện thôi.

Thời Lê âm thầm thở dài. Đúng là cô không có mệnh nữ chính mà. Nhưng đến khi bước vào cao ốc, cô mới chợt nhận ra mình lại vào cùng thang máy với Phùng Hạ, hơn nữa còn cùng nhấn tầng mười ba.

Khoan đã, nhìn thái độ của người đàn ông kia lúc nãy, có vẻ Phùng Hạ hiện tại vẫn còn là tân binh. Trong phần mở đầu truyện, người tranh giành vai diễn với Phùng Hạ là ai nhỉ? Cái cô nhân vật pháo hôi đó tên gì ấy nhỉ?

Thời Lê cố gắng nhớ lại nội dung truyện, đến lúc bước ra khỏi thang máy thì cuối cùng cũng nhớ ra thân phận của thân thể hiện tại.

Nguyên chủ tên là Thời Tử Linh, hình như là một hotgirl mạng nhỏ, từng đạt giải nhất trong cuộc thi sắc đẹp thành phố A, nhờ vậy mới có tư cách đến thử vai lần này. Tác giả không viết nhiều về nữ phụ pháo hôi này, nhưng cô ta đúng là có mối quan hệ thân mật mập mờ gì đó với Tạ Quảng Bạch. Nếu không, chắc cũng chẳng giành nổi vai diễn kia.

Nghĩ đến đây, Thời Lê khóc mà không ra nước mắt, cô thật sự không muốn trở mặt với nữ chính đâu! Bây giờ rút khỏi buổi thử vai vẫn còn kịp không?

Hơn nữa, nếu cô nhớ không lầm, thì hình như ngay sau khi nguyên chủ nhận được vai diễn, trên đường về đã gặp tai nạn xe, vai diễn cuối cùng lại rơi vào tay Phùng Hạ, cô thật sự là một nhân vật pháo hôi tiêu chuẩn không thể tiêu chuẩn hơn.

Thời Lê nghiêm túc suy nghĩ đến khả năng tự sát rồi xuyên lại lần nữa.

Còn chưa kịp nghĩ xong, đã có người mặt mày tươi rói đi đến: “Tiểu thư tới lúc nào thế? Sao không báo trước một tiếng?”

Anh ta cực kỳ nhiệt tình dẫn Thời Lê đến phòng trang điểm. Thấy cô còn để mặt mộc, anh ta liền gọi một chuyên viên trang điểm xinh đẹp tới giúp cô make-up. Nước hoa trên người cô gái đó nồng đến mức Thời Lê khó chịu, hắt xì hai cái liền.

Cô gái kia kêu lên: “Ôi trời ơi! Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích! Ai da, đừng sờ lung tung. Thôi được rồi, để tôi kẻ lại!”