Chương 4

Ăn sáng xong, Thời Lê khom lưng cung kính tiễn "Tân Dược" ra cửa, khiến anh quay đầu nhìn mấy lần, cuối cùng nhịn không được tiến lại gần, đưa tay sờ trán cô, lẩm bẩm: “Không bị sốt mà.”

Nhìn nụ cười nịnh nọt trên mặt cô, "Tân Dược" hiểu rõ tình hình, khẽ thở dài: “Thôi được, tôi biết em muốn tôi đưa đi, nhưng bên công ty...”

Thời Lê vội vã xua tay: “Anh cứ đi làm đi ạ, không cần lo cho em đâu! Để trợ lý Tiểu Lý đưa em là được rồi, không thì em tự bắt xe cũng được.”

Tình hình chưa rõ ràng, cô thật sự không muốn tiếp xúc với anh nhiều. Càng tiếp xúc, càng dễ để lộ sơ hở.

Không ngờ cô càng nói, sắc mặt "Tân Dược" lại càng nghiêm, anh cau mày: “Thôi, để tôi đưa em đi.”

Thời Lê trong lòng khổ như uống nước hoàng liên, nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi rói, cảm ơn hắn rối rít, còn tranh thủ nịnh một câu: “Không ngờ tiên sinh đối xử với một tiểu minh tinh nhỏ bé như em lại tốt như vậy. Được anh bao nuôi, chắc là tổ tiên em tích đức lắm!”

Cô hoàn toàn không biết, câu thuận miệng buột ra đó khiến "Tân Dược" sững người. Anh lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, không nói gì.

Hai người cùng lên xe. Dù anh nói là tự đưa đi, nhưng thật ra vẫn có tài xế lái.

"Tân Dược" và Thời Lê ngồi cạnh nhau ở ghế sau. Anh mở báo đọc, Thời Lê nghiêng người liếc nhìn, chỉ thấy hàng tiêu đề to nổi bật trên trang nhất: Người thừa kế tập đoàn Tạ thị, rốt cuộc là ai?

Bài viết dài dằng dặc, cuối cùng biên tập viên đưa ra kết luận: tám, chín phần khả năng vị trí kế thừa sẽ thuộc về con trai cả Tạ Minh Hòa.

Bên cạnh còn có một tấm ảnh minh họa: người đàn ông mặc vest, nâng ly rượu, ánh mắt sắc bén.

Thời Lê cảm thấy cái tên Tạ Minh Hòa này quen quen, nhất thời lại không nhớ nổi đã nghe ở đâu. Nhưng nhìn tấm hình kia, cô lại thấy người đàn ông tên Tạ Minh Hòa này trông rất giống "Tân Dược", liền buột miệng nói: “Tiên sinh trông giống anh ta thật.”

"Tân Dược" gập báo lại, liếc mắt nhìn cô, giọng nhàn nhạt: “Là anh em ruột, chẳng lẽ không nên giống nhau?”

Thời Lê ngơ ngác nhìn chằm chằm "Tân Dược", miệng lại nhanh hơn đầu, buột miệng đền bù:

“Nhưng em thấy tiên sinh còn đẹp trai hơn anh ta nhiều ha ha ha.”

Cô cười gượng hai tiếng, lập tức rụt người lại, không dám mở miệng thêm nửa lời.

Cũng may "Tân Dược" chẳng có phản ứng gì, chỉ mở laptop đặt lên đùi, bắt đầu xử lý email.

Thời Lê vô cùng hối hận vì câu vừa rồi, trong lúc tự trách, cô lại nhớ đến cái tên mà mình vô tình thấy trên tờ báo, Tạ Minh Hoà.

Cái tên này rốt cuộc đã nghe ở đâu rồi nhỉ?

Cô nhíu mày suy nghĩ, mãi đến lúc bước xuống xe mới chợt tỉnh ngộ, chẳng phải là cái quyển tiểu thuyết trọng sinh giới giải trí mà cô vừa mới đọc sao? Nữ chính Phùng Hạ trọng sinh về thời điểm mới debut, dựa vào nhan sắc và diễn xuất xuất thần mà chinh phục cả giới giải trí; nam chính là kiểu bá đạo tổng tài mê mệt nữ chính, tính cách vừa cố chấp vừa lạnh lùng, tên là Tạ Minh Hoà.

Trong truyện, ngoài tuyến chính là Phùng Hạ trở thành ảnh hậu, còn có một tuyến phụ là nam chính đấu đá với người anh cùng cha khác mẹ để giành quyền thừa kế gia sản, mà người anh đó tên là Tạ Quảng Bạch!

Tim Thời Lê đập thình thịch. Cô không nhớ rõ chi tiết nào nói Phùng Hạ từng bị Tạ Quảng Bạch bao nuôi cả! Mà trong nguyên tác còn nhấn mạnh nhan sắc Phùng Hạ nghiêng nước nghiêng thành, vậy mà cô nhìn mình trong gương lại thấy cùng lắm cũng chỉ tạm tạm, miễn cưỡng gọi là dễ nhìn chút thôi.